Chương 26: R26, I10

[Ông xã thương mến: Bao lâu nay em vẫn chưa nói với anh, lần đầu tiên em "gặp được" anh là vào năm em học lớp Mười. Khi đó anh không tiện di chuyển, trông hơi ngơ ngơ.]

Cả ngày mùng tám, Hướng Phi Hành không được bình thường.

Sáng rõ ràng vẫn còn yên lành, còn chụp cho Khương Hữu Hạ xem năm cái điện thoại đang sạc pin ở trên bàn làm việc, mối nối giữa hai người dường như đang âm thầm gắn kết trở lại. Nhưng đến trưa, anh lại bắt đầu cho Khương Hữu Hạ ăn "bơ".

Tối đến, Khương Hữu Hạ gọi video cho anh mà anh không bắt máy, nói mình đang bận. Cả ngày nay hai người không gọi cuộc điện thoại nào rồi, lạ thật đấy.

Khúc cuối cuộc trò chuyện, Khương Hữu Hạ đã nhắn hai câu dỗ ngọt anh là "Nhớ ông xã" và "Đếm ngược ngày về nhà".

Nếu là ngày thường thì chắc chắn Hướng Phi Hành sẽ trả lời. Nhưng có lẽ anh vẫn còn vướng mắc về cái tên "anh Đần" mà cậu không rõ anh moi ra từ đâu, nên vẫn còn giận, không trả lời ngay.

Chồng cậu gi gỉ gì gi cái gì cũng tốt, mỗi tội hay ghen.

Khương Hữu Hạ đọc được một số bài phân tích tình cảm trên mạng, họ khẳng định lần yêu đầu tiên là như vậy. Nhưng với Khương Hữu Hạ thì anh cũng là mối tình đầu mà, đâu có đến mức đó.

Chắc là dân thành phố bị giam cầm trong đống bê tông cốt thép, đặc biệt là người có áp lực công việc cao như Hướng Phi Hành, cho nên tính khí cũng dễ nóng nảy hơn.

Khương Hữu Hạ ôm khư khư điện thoại, chờ đợi Hướng Phi Hành trả lời.

Cậu rất mong hai người có thể tiếp tục chuyện trò đôi câu, sau đó chúc ngủ ngon, để tần số cảm xúc trở về trạng thái đồng điệu, rồi sống những ngày thật yên bình.

Giống như trước khi Khương Hữu Hạ về quê ăn Tết vậy, chứ cậu rất ghét việc cả hai kéo dài trận lục đục qua đêm.

Nhưng đợi tới khuya lắc khuya lơ, đợi tới khi tâm trạng ảm đạm, lòng quyết tâm cũng đã ngủ yên, Khương Hữu Hạ vẫn chưa đợi được tin nhắn trả lời từ anh. Cậu đành từ bỏ tâm lý cầu may, không gửi thêm mấy lời đường mật vô nghĩa cho Hướng Phi Hành nữa. Cậu mở phần ghi chú ra, viết xuống câu đầu tiên của bài văn giãi bày sự thật.

Viết xong, Khương Hữu Hạ lại xóa cụm "ngơ ngơ" đi. Hướng Phi Hành sẽ không thích bị nói như vậy đâu.

Sau đó, cậu lại tắc tị.

Nhưng thời gian cũng không còn sớm nữa, cũng không thể thức trắng đêm vì mấy chuyện này được, mai còn phải dậy chỉnh sửa video. Dù sao ông xã cũng ở nhà không chạy đi đâu được hết, Khương Hữu Hạ đành buông điện thoại đi ngủ.

Tới sáng, cậu giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa của bố, ánh sáng bên ngoài rèm cửa vẫn còn lờ mà lờ mờ. Khương Hữu Hạ uể oải ngồi dậy, lập tức mở điện thoại ra xem ngay.

Sáu giờ rưỡi sáng, vẫn không có tin nhắn mới. Xem ra Hướng Phi Hành đã giận tới mức bắt đầu chiến tranh lạnh với cậu rồi, tình hình không được khả quan cho lắm.

Lòng thì sốt ruột nhưng thể xác vẫn còn lờ đờ. Khương Hữu Hạ vừa ngáp vừa nghĩ, sớm biết thế này thì tối qua đã nhắn thêm mấy câu rồi mới ngủ.

"Khương Hữu Hạ, cả nhà đến tiệm của anh hai đây." Bố gọi cậu qua cửa phòng, "Bữa sáng ở trong nồi hấp đấy."

"Dạ, con biết rồi!"

Về nhà ở mười mấy ngày, bố rất bất mãn về giờ giấc sinh hoạt của cậu. Bố không đi ngay mà vẫn càm ràm ở bên ngoài: "Già cái đầu rồi mà tết nhất suốt ngày ru rú trong phòng bật điều hòa ngáy khò khò, về nhà có vài bữa mà tiền điện tăng vọt vì mày."

Mẹ cậu ở bên cạnh nói đỡ: "Làm gì mà lố thế. Út Cưng à, tiền điện không có tăng đâu con nhé."

"Không có việc gì thì ra tiệm anh hai phụ lau xe đi, mấy hôm nay mát trời, khách vào nườm nượp."

Khương Hữu Hạ đáp "Dạ được, con dậy rồi sang đó ngay", bố mẹ mới chịu đi.

Mùng chín, cả thế giới đều đã bắt đầu quay trở lại với guồng quay công việc, giống như loài động vật quần cư rời khỏi hang ổ để đi săn mồi, mọi người dần quay trở về với quỹ đạo thường nhật có trật tự. Và đây cũng là lúc Khương Hữu Hạ trở nên cô đơn.

Cậu không ngủ được, trước tiên lấy tư liệu giáo án lúc trước quay trong tiệm để chỉnh sửa video. Nhưng được một lúc thì cậu lại chuyển sang ngắm ảnh Hướng Phi Hành mà cậu chụp trong album.

Trong điện thoại Khương Hữu Hạ có rất nhiều video và ảnh chụp của Hướng Phi Hành do cậu quay chụp. Hướng Phi Hành rất tuấn tú, tay cũng rất đẹp, khung xương thuôn dài, chụp góc nào cũng nét căng.

Hôm nào bắt quả tang cậu chụp lén, anh sẽ đòi cát

-xê, bảo cậu chụp lén thì phải lấy thân ra đền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!