Chương 25: I09, R25

"Hôm nay là ngày mình xuất phát đến thủ đô. Tại sao lại chọn hôm nay xuất phát hả? Là vì mình định làm hết một nửa bài tập nghỉ đông."

"Nhưng bài tập Toán và Vật lý kỳ này hơi khó, tối qua mình làm tới mười giờ rưỡi vẫn chưa xong, cuối cùng mình làm thêm hai chương tiếng Anh nữa."

Video dài khoảng một phút, được quay trong khu vực bãi đỗ xe gió bụi mù mịt.

Video mang chất lượng hình ảnh của điện thoại bình dân mười năm trước, kiểu DV cũ, ống kính cứ như được lắp thêm một tấm phim lọc màu xanh, mang lại hiệu ứng mờ nhòa.

Giọng nói của Khương Hữu Hạ cũng mơ hồ y hệt, cũng có vẻ căng thẳng tương tự như trong giấc mơ của Hướng Phi Hành. Em nói rất nhiều trong video chỉ như để dời sự chú ý, giúp bản thân đỡ căng thẳng hơn vậy.

Hướng Phi Hành thừa hiểu em. Không ngờ mười năm trước Khương Hữu Hạ như vậy, mười năm sau cũng không thay đổi.

Xem xong video, anh thấy khá thú vị, đang định xem tiếp thì trợ lý gõ cửa đi vào: "Sếp Hướng, tôi đã liên hệ với bệnh viện rồi. Khoa Ngoại thần kinh hiện đang có chuyên gia là giáo sư tiến sĩ của đại học thành phố Giang, bác sĩ Ngô. Tôi xem lịch trống của anh và đã hẹn kiểm tra sức khỏe vào hai giờ chiều nay. Anh thấy có được không?"

"Được." Ngày đầu tiên chính thức quay lại làm việc cũng không có quá bận, Hướng Phi Hành không phải là người sợ khám bệnh, và cũng cảm thấy gần đây mình nằm mơ quá nhiều, không muốn trì hoãn thêm nữa.

Buổi trưa ăn cơm với Từ Tẫn Tư, hai người trước tiên là trao đổi công việc, sau đó Hướng Phi Hành mới bảo chiều nay mình đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.

Từ Tẫn Tư muốn hỏi thêm nhưng Hướng Phi Hành đã nói trước: "Không phải lo, chuyện nhỏ thôi."

Ăn xong nghỉ ngơi một lát thì anh xuất phát đi tới bệnh viện trợ lý đã đặt lịch hẹn.

Trên đường từ công ty tới bệnh viện, Hướng Phi Hành lại xem video.

Video lần này là khi Khương Hữu Hạ đi máy bay năm mười sáu tuổi.

Khương Hữu Hạ ngồi ép sát vào ghế, chụp đường băng và bãi cỏ bên ngoài cửa sổ, thều thào hỏi trong sợ hãi: "Máy bay có mùi dầu máy rất nặng trước khi cất cánh thì có bình thường không nhỉ?"

Lúc này, Khương Hữu Hạ trả lời tin nhắn của anh: [Tốt quá rồi, cảm ơn ông xã. Vậy chừng nào về em sẽ tìm tư liệu, em muốn tạo video em ở thành phố Giang hai năm qua. Dạo gần đây có nhiều người trên mạng tạo video kiểu này lắm.]

[Rất được.] Hướng Phi Hành trả lời. Cùng lúc đó, anh cũng âm thầm xác nhận chuyện tối qua đã được gác lại rồi nên cũng yên tâm phần nào.

Tuy vẫn chưa nhớ cụ thể hai người đã cãi cọ những gì. Nhưng giờ nghĩ lại, không chừng "anh Đần" kia chỉ là một trong những người bạn học của Khương Hữu Hạ mà thôi. Có lẽ cậu ta từng thích Khương Hữu Hạ cho nên em mới giấu để khỏi sợ mình ghen.

Thật ra Hướng Phi Hành đâu phải người như vậy, anh thường không giận dỗi về chuyện Khương Hữu Hạ có nhiều người theo đuổi, chỉ khi nào đối phương có những hành động quá đáng mà Khương Hữu Hạ lại không giỏi từ chối người khác thì anh mới phải ra tay ngăn lại mà thôi.

Đến bệnh viện, trước tiên Hướng Phi Hành thuật lại tiền sử bệnh của mình cho bác sĩ Ngô nắm, cùng tình trạng nằm mơ thường xuyên gần đây, sau khi do dự chốc lát, anh quyết định kể về chiếc lục lạc kỵ sĩ. Anh bảo giấc mơ bất thường đầu tiên xuất hiện là sau khi anh nghe thấy tiếng kêu của chiếc lục lạc mà bạn tặng vào buổi họp mặt.

Bác sĩ Ngô cũng xem qua bệnh án cũ mà anh đem tới. Qua phán đoán sơ bộ, bác sĩ khuyên anh hãy đi chụp cộng hưởng từ não bộ trước: "Cậu Hướng, vì cậu từng phẫu thuật não nên không thể khinh suất được."

Thế là Hướng Phi Hành được đưa đến khoa Chẩn đoán hình ảnh.

Vì sau khi phẫu thuật, năm nào anh cũng làm kiểm tra định kỳ nên rất quen thuộc với chu trình chụp cộng hưởng từ. Nằm lên giường, ngoan ngoãn nghe theo hướng dẫn của bác sĩ chẩn đoán, trong đầu không ngừng nghĩ về Khương Hữu Hạ.

Nếu bây giờ Khương Hữu Hạ đã về thành phố Giang thì liệu có xin nghỉ để đi khám bệnh cùng mình không?

Nhưng Hướng Phi Hành trước giờ rất kiên cường, dù Khương Hữu Hạ có đang ở thành phố Giang, nhưng chỉ cần anh khám không có vấn đề gì thì cũng sẽ không cho cậu biết.

Chụp xong, Hướng Phi Hành nhìn thấy bác sĩ chẩn đoán hơi nheo mày lại.

Không lâu sau, bác sĩ Ngô đích thân tới phòng nghỉ tìm anh, khuyên anh nên nhập viện theo dõi thêm.

Theo lời của bác sĩ, nhìn từ kết quả chụp phim thì không có dấu hiệu rõ ràng của việc tái phát bệnh. Nhưng tình trạng của Hướng Phi Hành gần đây thì lại khá kỳ lạ, tốt nhất là nên nằm viện vài ngày để kiểm tra toàn diện, chủ yếu là cho yên tâm hơn. Bác sĩ còn dặn Hướng Phi Hành đem chiếc lục lạc tới để xem thử có manh mối gì khác không.

Hướng Phi Hành bảo trợ lý đến nhà mình lấy, cũng không ngờ mình chỉ đi khám sức khỏe thôi mà phải nhập viện luôn.

Theo lời dặn của bác sĩ thì Hướng Phi Hành phải nằm viện ba ngày.

Anh gọi đi vài cuộc điện thoại, hủy hết những buổi gặp mặt trong mấy ngày tới hoặc đổi thành họp trực tuyến và họp qua điện thoại. Thu xếp xong xuôi thì cũng đã năm giờ rưỡi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!