Mười hai giờ khuya, Khương Hữu Hạ đã díp cả mắt, nhưng sợ Hướng Phi Hành tỉnh rượu gọi cậu không được nên mới miễn cưỡng ngồi dậy móc len cho tỉnh táo.
Không ngờ gọi một cuộc điện thoại lại bị Hướng Phi Hành dọa cho phát tỉnh cả ngủ.
Hướng Phi Hành nghe thấy cậu phủ nhận thì ngậm tăm tròn nửa phút. Trong nửa phút ấy, Khương Hữu Hạ nghe được tiếng thang máy mở ra rồi lại đóng vào. Cậu lục cả não bộ không mấy nhanh nhạy của mình để tìm một lời giải thích nghe có thể diện một chút nhưng không tìm được. Cuối cùng Hướng Phi Hành lên tiếng: "Khương Hữu Hạ, cho em mười phút, khai thật cho anh."
Giọng Hướng Phi Hành phẫn nộ một cách kỳ lạ, với hiểu biết của Khương Hữu Hạ về anh, cậu chắc mẩm anh say thật rồi.
Nếu đã say thì không chừng sáng mai tỉnh dậy sẽ quên sạch, Khương Hữu Hạ có nói cũng như không. Tâm trạng thả lỏng hơn chút, cậu dịu dàng an ủi anh trước: "Ông xã, anh đừng giận mà. Chuyện này phức tạp lắm, anh về nhà trước đi đã. Anh nói em biết làm sao anh biết cái tên này được không?"
Có vẻ Hướng Phi Hành đã vào thang máy, anh đáp "Ừm" rồi trả lời: "Anh trai em kể."
Đúng thật ban đầu là Khương Hữu Hạ nói dối trước, nhưng rõ rành rành Hướng Phi Hành cũng đang nói dối mà. Khi đó Khương Kim Bảo còn đang làm việc cho xưởng ô tô, ba tháng trời có khi không thấy mặt mũi đâu, không thể nào anh ấy biết chuyện này được.
Cậu cho rằng Hướng Phi Hành sẽ không đi tìm người duy nhất biết chuyện này là Lý Viễn Sơn để nghe ngóng, nên không hiểu Hướng Phi Hành lấy được thông tin từ đâu nữa.
Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng, nếu bắt cậu nói thì cũng được thôi, thậm chí lúc vừa quen nhau, Khương Hữu Hạ cũng muốn nói sự thật rồi.
Nhưng hai người yêu nhau nhanh quá, vả lại mối quan hệ vẫn êm ấm trước giờ, nên không có thời điểm nào thích hợp để nói ra cả.
Khương Hữu Hạ dễ ngại, hơn nữa cũng luôn cho rằng, dẫu sao cũng là chuyện quá khứ rồi nên khó mở lời, thành thử cậu cũng ém nhẹm luôn.
"Sao lại im rồi?" Có vẻ Hướng Phi Hành đã về đến nhà, anh lại vặn hỏi, "Trước tiên em nói anh biết, có người này hay không."
Bị Hướng Phi Hành ngắt ngang mạch suy nghĩ, Khương Hữu Hạ giật mình, bộp chộp nói như thật: "Chắc là có."
"…"
Khương Hữu Hạ nghe thấy anh hít sâu một hơi, nghĩ chắc anh đang giận lắm nên hơi hoang mang. Cậu nghĩ tình hình hiện giờ e là còn khó gỡ hơn cuộn len phức lạp nhất.
Yên lặng được một lúc, Hướng Phi Hành lại bắt đầu chất vấn: "Lại im, đang bịa lý do gì nữa đây?"
"Không phải…" Khương Hữu Hạ hơi bất lực, trước tiên ôn tồn bảo, "Ông xã, em thấy hôm nay anh say rồi, không phải lúc thích hợp để nói chuyện này, đợi ăn Tết xong em về nhà rồi mình nói sau được không anh?"
Lý do thứ nhất là khả năng diễn đạt của cậu cũng chẳng ra làm sao, thấy nói chuyện qua điện thoại không được rõ ràng. Thứ hai là trước kia cậu nói như vậy vẫn có thể tạm thời xoa dịu được anh.
Nhưng Hướng Phi Hành nghe xong thì không hề nguôi ngoai, thậm chí còn tức giận hơn: "Khương Hữu Hạ, rốt cuộc em định viện cớ gì mà cần tới năm ngày? Tranh thủ những lúc chuẩn bị livestream để nghĩ cách qua mặt anh sao hả?"
"Không phải mà…" Khương Hữu Hạ không hiểu nổi sao anh lại tức giận như vậy, vội vàng giải thích, "Em chỉ… em chỉ không biết phải nói làm sao."
"Không biết bịa làm sao thì có." Hướng Phi Hành nghĩ rằng mình đúng mà tự chỉnh lại.
Ban đầu Khương Hữu Hạ chỉ thấy mông lung, vì cậu không giỏi diễn đạt và kể chuyện, cũng có phần lảng tránh. Nhưng bây giờ thì cậu đã trở nên hoang mang.
Vì chẳng hiểu tại sao tối nay nay Hướng Phi Hành lại nói chuyện móc mỉa như thế. Tuy Khương Hữu Hạ là người khá vô tư, không dễ bị tổn thương, nhưng nghe Hướng Phi Hành nói vậy thì cậu vẫn thấy buồn.
Nghĩ cả buổi trời, Khương Hữu Hạ đành hỏi: "Vậy bây giờ em nói người anh nhắc đến chính là anh, thì anh có tin không?"
"…" Hướng Phi Hành làm thinh một hồi rồi đáp: "Đổi kịch bản khác đi."
Hướng Phi Hành buông lời cay độc rồi mà vẫn không chịu cúp điện thoại, vẫn cứng đầu cứng cổ giằng co.
Khương Hữu Hạ không biết nên nói gì nữa, đột nhiên điện thoại hiển thị anh trai gọi điện tới, anh bèn bảo với Hướng Phi Hành: "Anh hai em gọi rồi, em nghe máy trước nha."
Hướng Phi Hành nghe vậy mới chịu cúp.
Khương Hữu Hạ bắt máy, đầu dây bên kia là chị dâu, chị hỏi: "Tiểu Hạ, anh chị mới gọi gà hầm nồi đất về này, em ăn không?"
Khương Hữu Hạ chẳng buồn ăn, với lại cậu cũng đánh răng rồi. Nhưng cậu đang muốn dời sự chú ý sang chuyện khác, bèn đồng ý rồi đứng dậy mặc đồ ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!