Chương 22: R22, I06

Từ khi có ký ức tới nay, Hướng Phi Hành chưa bao giờ có giấc ngủ tệ thế này.

Suốt cả đêm, anh liên tục nằm chiêm bao. Anh mơ thấy mình độc hành trong thế giới này, hết lần này đến lần khác lướt qua Khương Hữu Hạ, người mà anh đang tìm kiếm.

Từ miếu thờ thần, chợ, rồi bóng người phía sau tấm màn, cho đến hoàng hôn trong khu vui chơi bỏ hoang. Trong mơ, anh vẫn luôn trò chuyện với Khương Hữu Hạ qua điện thoại. Dù bước chân cuống cuồng chạy đến nơi mà Khương Hữu Hạ nói, nhưng lần nào cũng như lần nấy, khi chỉ còn một gang tấc là chạm đích, anh đã nghe thấy tiếng la thất thanh của em, biết em đã bị những chuyện vụn vặt bắt nhốt sang một nơi khác.

Sáng sớm Hướng Phi Hành mở mắt dậy, thấy phần giường bên trái trống huơ trống hoắc, huyệt Thái dương đau cộm lên, là biết giấc ngủ đêm qua tệ đến mức nào, thà rằng không ngủ còn hơn.

Tình tiết truy đuổi của giấc chiêm bao, mà chẳng biết có nên gọi là ác mộng không, vẫn đang chiếm cứ không gian não bộ của Hướng Phi Hành.

Anh biết mình sẽ không vì thế mà đánh mất Khương Hữu Hạ, nhưng phản ứng của Khương Hữu Hạ tiêu cực hơn nhiều những gì anh cần nhìn thấy. Sau khi biết chuyện Hướng Phi Hành đã giấu, em vẫn tiếp tục sự nghiệp ở thành phố Giang, chính miệng bày tỏ mình không muốn đến thủ đô, khiến Hướng Phi Hành hiểu rõ hơn một điều, tình yêu mà Khương Hữu Hạ dành cho thành phố Giang lớn hơn nhiều so với thủ đô, cho nên việc Hướng Phi Hành cố gắng điều hòa hai bên không quá thành công.

Trong nhà vẫn tịch mịch, những vết tích trong nếp sống của Khương Hữu Hạ gần như đã được dọn dẹp sạch trơn, chỉ còn lại những món đồ len cũ kĩ. Đồ trang trí trong nhà cần có chủ nhân làm mới thường xuyên thì mới có nhựa sống, nhưng có một người chủ đã vứt toẹt căn nhà này khỏi tâm trí mất rồi.

Hướng Phi Hành cầm điện thoại lên xem, hôm nay là mùng bảy Tết, còn bảy ngày nữa Khương Hữu Hạ mới về nhà.

Tròn một tuần, nói cách khác là một trăm sáu mươi tám tiếng, hay mười nghìn không trăm tám mươi phút. Khương Hữu Hạ kém Toán lắm, chắc sẽ không hiểu thời gian này dài đến nhường nào đâu.

Phải nghe thấy con số lớn chừng "sáu trăm linh bốn nghìn tám trăm giây" thì chắc Khương Hữu Hạ mới hiểu.

Hướng Phi Hành đã từng quen với sự cô đơn lẻ bóng nên sẽ không sắm vai một nhân vật yếu đuối. Anh dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đến công ty.

Ngày mai là ngày nhân viên chính thức đi làm, hôm nay anh và một vài nhân viên đến làm sớm. Sáng nay anh có hai cuộc họp với trụ sở chính, chiều thì phải sang thành phố lân cận ăn một bữa cơm với khách hàng.

Thành phố Giang đã ngớt mưa, nhưng trời hẵng còn âm u và sương mù thì ken đầy trong không khí.

Hướng Phi Hành đứng bên cạnh vách tường kính trong văn phòng ngó ra ngoài. Qua một mùa Tết rồi mà thành phố vẫn còn ngái ngủ, đắm mình trong màn sương xám đục ngầu và bầu không khí đìu hiu đặc trưng của riêng dịp Tết.

Từ Tẫn Tư vừa kết thúc kỳ nghỉ dưỡng nên ngày mai mới trở lại, Hướng Phi Hành đành nhờ trợ lý chuẩn bị tiền lì xì cho nhân viên vào ngày mai rồi đặt vào két sắt.

Anh bận rộn làm việc cả buổi sáng, tới mười giờ rưỡi họp xong ca đầu tiên, anh mới nhận được tin nhắn đầu ngày của Khương Hữu Hạ.

Khương Hữu Hạ bảo hôm nay mình muốn sắp xếp lại tư liệu quay phim trước kia rồi cắt ghép video, nên không ra ngoài chơi mạt chược: [Bố em đi đánh thay em rồi cho nên trưa nay em đến tiệm của anh hai ăn ké.]

Hướng Phi Hành nhính chút thời gian trả lời cậu: [Blogger này tâm huyết quá, tăng được bao nhiêu fan rồi?]

Khương Hữu Hạ thành thật đi chụp màn hình cho anh xem, bảo đã hơn ba trăm rồi.

Lát sau, Khương Hữu Hạ lại nhắn thêm một tràng: [Ông xã ơi, em đã suy nghĩ về lời khuyên của chị Len ngày hôm qua, thấy rất có lý. Em vẫn luôn thích quay video, em cắt ghép video rồi đăng lên, nếu có người tình cờ cần bài hướng dẫn của em hay là có cùng sở thích những thứ lặt vặt như em thì em cảm thấy rất hãnh diện. Anh có thấy em bị nghiện mạng không?

Nhưng em làm như vậy không phải để tăng lượng người theo dõi và lượt xem đâu.]

"Hãnh diện" chắc là từ mà chị chủ của Khương Hữu Hạ dùng, nhưng Hướng Phi Hành nhớ Khương Hữu Hạ đúng thật thích quay những thứ này. Lúc mới hẹn hò, Khương Hữu Hạ cũng thường quay một số tư liệu mỗi khi hai người đi dạo phố. Nhưng không biết vì sao sau này yêu nhau rồi thì em không quay nữa.

Nói mấy câu như "tăng fan" hay "tâm huyết" chỉ là đùa thôi, mỗi khi Khương Hữu Hạ giãi bày lòng em, Hướng Phi Hành luôn ý thức được sự hà khắc của mình. Nhưng về khía cạnh áy náy và bù đắp thì anh vẫn là tay mơ, không biết phải diễn đạt làm sao cho tự nhiên, bèn nói: [Không có gì lạ, em thích là được. Đăng đi rồi ông xã like cho em.]

Khương Hữu Hạ trả lời rất nhanh: [Vậy em bắt đầu chỉnh sửa video đây.] Nói xong, em biến mất tiêu. Hướng Phi Hành họp xong ca hai, em vẫn chưa nhắn lại.

Ăn trưa xong, Hướng Phi Hành thấy Khương Hữu Hạ cập nhật video mới, là một bài hướng dẫn kỹ thuật móc len. Mở ra xem, anh nghe được giọng Khương Hữu Hạ: "Lâu quá không gặp, hôm nay mình sẽ chỉ cho mọi người một số cách gút len thường gặp và thói quen khi móc len của mình."

Giọng Khương Hữu Hạ rất dịu dàng, không gấp gáp, Hướng Phi Hành cùng lắm chỉ nghe ra được vẻ thẹn thùng lúc em quay, chứ không phải như em thường tự chê mình là không dám làm, hay làm không tốt.

Tài khoản này vốn đã có hơn hai nghìn người theo dõi, Hướng Phi Hành đã theo dõi từ hai năm trước, Khương Hữu Hạ lúc trước không hề phát hiện ra.

Anh bấm like cho cậu, lát sau cậu mới theo dõi lại, còn nhắn tin trên ứng dụng: [Ông xã, thì ra anh đã theo dõi em từ trước!] Hướng Phi Hành thấy cậu ngốc quá nên không trả lời.

Xem video xong, Khương Hữu Hạ gửi ảnh bữa trưa cho Hướng Phi Hành, chắc là ở trong tiệm của Khương Kim Bảo. Trong ảnh là một chiếc bàn thấp màu xám, phía trên bày năm, sáu món, còn rất nhiều đĩa dùng một lần, ở mép ảnh còn xuất hiện đôi găng tay làm việc của nhân viên tiệm rửa xe.

Nói chính xác thì bầu không khí trò chuyện giữa hai người vẫn không khác gì trước khi Hướng Phi Hành nói sự thật cho Khương Hữu Hạ biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!