Có rất nhiều chuyện chỉ cần hạ quyết tâm "được ăn cả ngã về không" thì sẽ phát hiện nó không hề khó như ta tưởng.
Chẳng hạn như việc học một vài kỹ thuật đan len trông có vẻ phức tạp, hay là du lịch đến một thành phố xa xôi, hoặc làm một công việc mà ta chưa từng nghĩ tới, phát triển một mối quan hệ tình cảm bất ngờ như trong mơ, hay ví như livestream bán khóa học thủ công của mình ở căn nhà nhỏ trên thị trấn. (Ngoại trừ việc tham gia cuộc họp gia đình Hướng Phi Hành, lần nào đến lượt Khương Hữu Hạ phát biểu, cậu cũng toát mồ hôi hột.)
Buổi livestream được lên kế hoạch đột xuất vào tối mùng sáu Tết không chỉ không thất bại mà còn có thể nói là cực kỳ thành công. Trong một tiếng rưỡi đồng hồ, số mắt xem trực tuyến ngày càng tăng cao, đến cả những món đồ thủ công có trong cửa hàng cũng được bán rất chạy.
Khi livestream gần kết thúc, chị Len đột nhiên giới thiệu tài khoản mạng xã hội cá nhân của Khương Hữu Hạ cho khán giả trong livestream, bảo "Mọi người hãy theo dõi thầy Khương của chúng ta nhé".
Sau khi xuống live, chị lại gửi tin nhắn thoại dài mười phút vào nhóm chat, tổng kết lại tình hình bán hàng tối nay, cảm ơn những đồng nghiệp đã tăng ca và đặc biệt tán dương phần thể hiện của Khương Hữu Hạ, cuối cùng còn động viên cậu tiếp tục đăng bài trên trang cá nhân.
"Tiểu Hạ, em thấy chưa, vừa rồi em tăng quá trời fan hâm mộ luôn." Chị Len bảo, "Em nên tiếp tục đăng bài đi."
Nghe xong tin nhắn thoại, Khương Hữu Hạ chuyển sang tài khoản của mình xem thử, nhận ra đúng là tăng thêm hơn 200 người theo dõi, trong hòm thư cũng có rất nhiều tin nhắn mới.
Có người tâm sự mình là người yêu thích thủ công, rất mong chờ lớp học thử. Cũng có hai khách hàng cũ nhắn nhủ "Cuối cùng cũng tìm được thầy Khương rồi".
Cậu trả lời lại từng tin một, rồi tiện thể xem lại nội dung bài đăng trên trang cá nhân của mình, lòng hơi thổn thức. Vì tài khoản này đã lâu lắm rồi không cập nhật bài đăng mới.
Cách đây rất lâu, thỉnh thoảng cậu cũng đăng một vài kỹ thuật móc len, còn quay video đi làm hằng ngày. Nhưng đó là chuyện lúc cậu mới tới thành phố Giang, mới nhậm chức ở Tiệm Len Cát.
Sau khi yêu đương với chồng cậu, cậu hiếm khi có thời gian trọn vẹn để quay video hay ghi lại cuộc sống. Hơn nữa, Hướng Phi Hành hay nói chen vào video của cậu mấy câu vô thưởng vô phạt, gì mà "Blogger quay có tâm quá", còn sáp lại xem bình luận video và số lượt xem này kia nữa.
Khương Hữu Hạ biết có đôi khi Hướng Phi Hành không cố ý trêu đâu, nhưng anh cứ nói như vậy hoài làm Khương Hữu Hạ ngại quay tiếp. Nên dần dần, sở thích quay video có từ hồi mới sở hữu điện thoại của Khương Hữu Hạ đã không còn. Cậu chỉ thỉnh thoảng chụp lại một vài bức ảnh vụn vặt, gửi cho Hướng Phi Hành, bạn bè và người nhà xem mà thôi.
Còn những nội dung về kỹ thuật thủ công thì hiện giờ Khương Hữu Hạ cũng toàn quay ở trong tiệm rồi đăng thẳng lên tài khoản của tiệm, từ đó tài khoản của cậu không còn nội dung gì mới nữa.
Mang theo cảm xúc hoài niệm, Khương Hữu Hạ mở video mình quay hai năm trước ra, nhớ lại cuộc sống khi ấy. Xem một hồi, Khương Hữu Hạ nhận được tin nhắn của chị Len, chị hỏi: [Hữu Hạ, có tiện gọi điện không em?]
Quay lại ứng dụng trò chuyện, cậu mới phát hiện thì ra chồng mình cũng nhắn, nhưng mà cậu không nhìn thấy.
Hướng Phi Hành gửi hai tin, lần lượt là [Lúc cảm ơn người dùng X tặng quà sao không gọi "cưng" hả], còn chia sẻ một bài đăng với tiêu đề là "Blogger mới nổi có thể làm gì với fan cứng để duy trì tình cảm sau live".
Khương Hữu Hạ thấy buồn cười quá nên ôm điện thoại cười cả buổi. Hướng Phi Hành là người có máu hài hước, lúc nào cũng có thể chọc cậu cười.
Lúc chưa quen Hướng Phi Hành, cậu không biết đến đặc điểm này của anh. Nghĩ một hồi, cậu trả lời: [Ông xã ơi, em gọi điện với chị chủ xíu nha.] Sau đó nhắn cho chị Len [Tiện ạ], thế là chị gọi tới ngay.
Giọng chị Len không hề thư giãn chút nào, nghe có vẻ lo lắng: "Hữu Hạ, chị vẫn phải hỏi em chuyện này, nếu không thì tối nay ngủ không nổi mất. Tin nhắn lúc nãy em gửi cho chị là sao vậy hả? Tại sao nửa cuối năm chưa chắc nhận lớp, em có kế hoạch gì khác à? Đừng nói là em định từ chức đấy nhé?"
Lúc nãy khi đang livestream, Khương Hữu Hạ sợ cửa hàng sẽ bán trước khóa học thử vào tháng Năm nên đã nhắn cho chị chủ nửa năm sau khoan xếp lớp cho cậu.
Đương nhiên là cậu không muốn từ chức, nhưng quả thật cậu vẫn chưa chắc chắn về tương lai. Lưỡng lự một lúc, cuối cùng Khương Hữu Hạ đành nói cho chị Len biết chuyện mình phát hiện chồng mình có thể sẽ phải thuyên chuyển công tác đến thủ đô.
"Vì ảnh vẫn chưa nói em biết, với lại lúc nãy ảnh cũng đang xem live, nên em không dám xếp nhiều lớp như vậy, chứ không ảnh lại nghĩ nhiều cho coi." Mà có thể là còn bất mãn nữa kìa.
"Sao anh ấy không nói em biết?" Chị Len không hiểu lắm, "Chẳng phải tình cảm của hai người ổn lắm à?"
"Em đoán có thể là ảnh hơi lo lắng," Khương Hữu Hạ cũng chỉ đoán vậy thôi, "thỉnh thoảng tính khí ảnh không giống người bình thường cho lắm, vả lại…" Khương Hữu Hạ nghi có khi bản thân Hướng Phi Hành cũng chẳng muốn đi cho nên mới trì hoãn. Những chuyện gì Hướng Phi Hành không muốn làm mà nằm ngoài phạm trù công việc thì anh luôn như thế.
Chẳng hạn như mỗi lần họp gia đình, Hướng Phi Hành chưa bao giờ muốn tham gia. Ngoài mấy lần đầu anh cho Khương Hữu Hạ tham gia cùng thì phấn khích một cách kỳ lạ ra, về sau anh lại thường xuyên giả bộ như không có mấy cuộc họp này, lúc nhận lời mời tham gia cuộc họp cũng lề mà lề mề.
"Hữu Hạ, nếu em phải rời khỏi thành phố Giang thì sau Tết chúng ta phải nói chuyện lại với nhau. Em cũng biết em vẫn luôn là đối tượng quan trọng được bồi dưỡng của tiệm mình mà, chứ không thì chị cũng chẳng đăng ký lớp bồi dưỡng cho em rồi. Em cực kỳ quan trọng với tiệm của chị, chắc chắn là chị không hy vọng em sẽ đi." Chị Len ở đầu dây bên kia hết mực khuyên nhủ, "Nhưng dù quyết định cuối cùng của em là gì thì chị cũng hy vọng em hãy ưu tiên cân nhắc đến chuyện bản thân em muốn đi đâu.
Giống như hôm nay chị giới thiệu tài khoản của em trên livestream là mong em có thể tiếp tục cập nhật tài khoản này, phát triển đa phương diện. Nhiều khi chị thấy em quá ỷ lại vào… người nhà của em…"
Chị Len lại nói rất nhiều về tiềm năng của cậu và kế hoạch phát triển tiệm vào năm sau. Chị bảo tin này lẽ ra tới sau Tết khi nào họp nhân viên mới thông báo, nhưng hôm nay nói trước với Khương Hữu Hạ là vì chị mong tương lai của Tiệm Len Cát sẽ có Khương Hữu Hạ dự phần.
Khương Hữu Hạ nghe mà hổ thẹn, vì lúc cậu mới tới thành phố Giang mà không sớm tìm được công việc ổn định ở Tiệm Len Cát thì chắc đã tiêu hết sạch tiền tiết kiệm rồi cuốc lủi về quê. Chị Len và các đồng nghiệp đã giúp đỡ cậu rất nhiều.
Hai người càng nói chuyện thì cậu càng thấy áy náy, không nói được gì, cuối cùng chị Len bảo "Vậy em suy nghĩ cho kĩ đi nhé" rồi họ cúp máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!