Chương 2: R02, E01, I00

Phố phường vắng lặng không một bóng người suốt quãng đường về nhà, chỉ có mỗi đèn đường còn sáng. Dường như đêm nay, cái thành phố hối hả xô bồ chưa từng biết đến hai chữ "nghỉ ngơi" cuối cùng cũng cảm thấy rã rời nên từ từ khép mi an giấc.

Điện thoại chợt sáng lên, Hướng Phi Hành đã ngà ngà say, chếnh choáng đặt chiếc hộp lục lạc kỵ sĩ lên giá để đồ bên tay trái, mở điện thoại lên xem, là ảnh đồ ăn khuya mà Khương Hữu Hạ gửi tới.

Bảy, tám chiếc đĩa cũ đặt trên chiếc bàn gỗ vuông sậm màu bóng dầu, bên cạnh là một chồng bát đũa. Hầu hết những món ăn được bày biện trên đĩa không hề có trong kho nhận thức của Hướng Phi Hành, anh chỉ biết mỗi mấy cái bánh ngọt và thịt cá.

Một số món hình như đã nguội lạnh, một số món khác thì vẫn bốc khói nóng hôi hổi.

Có lẽ là ánh đèn nằm ở phổ màu quá lạnh, Hướng Phi Hành khó mà khơi dậy cảm giác thèm ăn khi nhìn ảnh, chỉ hỏi đại: [Đồ ăn ở làng có ngon không?]

Khương Hữu Hạ trả lời ngay tắp lự: [Đương nhiên là ngon rồi, anh trai em nấu ăn đỉnh lắm! Sao ông xã biết em đang ở trong làng, ông xã thông minh quá, tụi em về từ hôm qua rồi mà em quên báo với anh.]

Câu trả lời của em thật thà quá, nghe như thể Hướng Phi Hành có phần khắt khe. Anh lại nhìn tấm ảnh kia thêm lúc nữa, định nói gì đó vớt lại thì nghe thấy tài xế hỏi: "Anh Hướng, chín giờ sáng mai tôi đến đón anh được chứ?"

Hướng Phi Hành đáp "Được", rồi chợt nghĩ tới khoảng thời gian dài sắp tới phải về ở cùng bố mẹ ở thủ đô là lòng anh lại sinh phiền.

Anh ghét về nhà, cũng không hiểu nổi sao lần nào Khương Hữu Hạ về quê cũng khấp khởi như vậy.

Trước khi Khương Hữu Hạ đi, Hướng Phi Hành đã nhiều lần gặng hỏi bao giờ em về thành phố nhưng em chỉ qua loa trả lời nước đôi "Chắc là mùng bảy mùng tám mùng chín mùng mười gì đó, dù sao tiệm của em cũng được nghỉ tới rằm lận mà… Chị chủ của tụi em tốt bụng ghê" để dời chủ đề sang một hướng mà Hướng Phi Hành không tài nào nghĩ tới.

Trái ngược với bầu không khí đầm ấm của gia đình Khương Hữu Hạ, từ thuở ấu thơ, Hướng Phi Hành đã sớm nhận ra sự khác biệt ở gia đình mình: nó thiếu vắng một vài mảnh ghép thiết yếu.

Còn mối quan hệ giữa anh với bố mẹ thì có thể tóm gọn lại bằng ba từ: xa cách, khuôn phép và căng thẳng.

Trước lúc gặp Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành vô tình có một cuộc xung đột với bố mẹ, và đó cũng là một trong những lý do mấu chốt thúc đẩy anh đưa ra quyết định hẹn hò với Khương Hữu Hạ.

Sự kiện đó là vào đầu tháng Ba hai năm trước.

Khi đó anh mới tới thành phố Giang không lâu, vẫn đang trong giai đoạn sắp xếp và tìm hiểu về nghiệp vụ của công ty. Bởi lẽ tình hình trước đó của chi nhánh khá phức tạp nên tiến trình làm việc của anh không được suôn sẻ cho lắm.

Chập tối, bố mẹ anh gọi video tới trong lúc anh đang tăng ca đọc tư liệu.

Do bố mẹ vốn đã có vài lời phàn nàn về con đường sự nghiệp của anh trong thời gian gần đây, lại thường xuyên gửi cho anh ảnh đối tượng kết hôn mà họ ưng rồi đòi anh đi xem mắt, dần dà anh lười nói chuyện với họ, cũng chẳng muốn nghe máy. Nhưng thấy hai đứa em cũng đã tham gia cuộc trò chuyện, không nỡ để chúng nó chịu trận một mình nên đành nghe máy.

Vào giao diện gọi video, anh thấy bố mẹ mỗi người ngồi trong phòng làm việc của mình, hai đứa em thì đang ở trong ký túc xá của trường. Bố mẹ cũng thấy được bối cảnh nơi anh đang ngồi, bèn nói: "Muộn thế này rồi mà vẫn còn ở công ty không chứng minh được con đang cố gắng đâu, nó chỉ cho thấy con nên nâng cao năng lực làm việc của mình."

Hướng Phi Hành không nói gì, thấy em trai khó xử phải đưa mắt liếc ngang liếc dọc né đi, còn mẹ anh thì gật đầu tán đồng: "Đúng đấy." Rồi bà lại hỏi Hướng Phi Hành: "Hôm qua mẹ gửi thông tin của Tiểu Cố cho con, con kết bạn với người ta chưa? Cậu ta là người đồng tính có điều kiện tốt nhất mà mẹ từng thấy đấy."

Em gái đang uống nước, nghe thế thì phụt nước lên điện thoại.

Mẹ cô lạnh lùng trừng mắt vào màn hình: "Hướng Phi Nghênh, gọi video cũng là họp, cấm ăn uống trong giờ họp."

"Dạ vâng." Em gái nói, "Con xin lỗi."

Bố của Hướng Phi Hành là quản lý cấp cao của một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn, còn mẹ là giáo viên trường giỏi. Hai đứa em sinh đôi của anh đều đang học tại các trường đại học trong thủ đô, tên là Hướng Phi Sở và Hướng Phi Nghênh.

Bố mẹ anh đều là những tinh anh xuất chúng trong lĩnh vực của mình, mỗi tội khó ở. Theo miêu tả của Hướng Phi Sở thì bố mẹ không phải là người bặt thiệp.

Tuy cả hai đều có địa vị xã hội cao nhưng vẫn còn giữ một số quan niệm cổ hủ, chưa hòa nhập được với xã hội hiện đại. Cả hai hay đưa ra những phát ngôn mà không ai chấp nhận nổi.

Chẳng hạn như ở bình diện định hướng cuộc đời con cái, bố mẹ anh khẳng định chắc nịch rằng, thế hệ trẻ bắt buộc phải làm những chuyện nên làm ở mỗi giai đoạn cuộc đời: thi vào trường đại học top đầu, làm việc cho công ty lớn, có một cuộc hôn nhân kiểu mẫu, sinh ra những đứa con vượt trội, không một bước nào sai sót. Chỉ có thành công tuyệt đối mới là bến đỗ đích thực của các con.

Phần đông con trẻ được nuôi dưỡng trong hoàn cảnh gia đình như thế này đều gặp ám ảnh tâm lý rất lớn, cũng may mà tình cảm của Hướng Phi Hành với bố mẹ không quá nhiều để bị ám ảnh.

Đối với h*m m**n kiểm soát của bố mẹ, anh chán ghét nhiều hơn là phẫn nộ, luôn giữ được tâm trạng lạnh nhạt ngay cả những lúc phản kháng.

Hướng Phi Hành nhận định, khao khát một thứ tình yêu không tồn tại đồng nghĩa với một tinh thần yếu đuối, mà anh thì không phải người yếu đuối.

Năm ba đại học, có lẽ nhờ thành tích ưu việt và ngoại hình nổi bật nên Hướng Phi Hành được khá nhiều vị phụ huynh có con gái hợp tuổi đến thăm dò. Mẹ anh vì lo con trai trưởng thất bại trong hôn nhân nên đã tìm đối tượng kết hôn cho anh từ rất sớm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!