Đức tin mãnh liệt và trường kỳ vào thuyết vô thần của Hướng Phi Hành bị đả thương nghiêm trọng khi tới tỉnh Di. Anh nghi mình đã mạo phạm phong thủy nơi đây, chứ anh chẳng tìm ra được nguyên nhân nào khác.
Buổi trưa dùng bữa xong, trước khi xuất phát ra sân bay, Hướng Phi Hành còn tự tin gửi tin nhắn cho Khương Hữu Hạ: [Tối nay mấy giờ bắt đầu livestream, live bao lâu? Em xong việc thì mình có thể gọi video.]
Ba phút sau, anh lại nhận được tin nhắn thông báo chuyến bay đến thành phố Giang bị hủy vì lý do thời tiết.
Sau đó anh mở dự báo thời tiết lên, biết được thành phố Giang đang có luồng đối lưu mạnh, chiều nay bắt đầu có mưa bão.
Ngay sau đó, Khương Hữu Hạ trả lời: [Tám giờ livestream.] Lại nói tiếp: [Ông xã ơi, em muốn móc len cho khung tranh trong nhà, anh đo kích thước giúp em được không?]
Tỉnh Di và thành phố Giang cách nhau không xa nên khá ít chuyến bay, Hướng Phi Hành lại tra vé tàu cao tốc, vẫn không có vé. Hết cách, anh đành phải thuê xe riêng để đi về.
Từ thủ phủ tỉnh Di đến thành phố Giang, nếu cả quãng đường chỉ chạy trên cao tốc và không nghỉ giữa chừng thì mất khoảng sáu tiếng. Đối với Hướng Phi Hành, đây là cái giá thời gian mà anh sẵn lòng chi trả cho việc về nhà đúng giờ để gọi video với Khương Hữu Hạ.
Gần một giờ chiều, anh rời khỏi khách sạn. Tài xế lái xe riêng cho anh rất dẻo miệng, Hướng Phi Hành vốn cũng đang chán, mấy ngày qua lại nảy sinh tình cảm với vùng thôn quê này nên anh muốn biết thêm những chuyện liên quan đến Khương Hữu Hạ và trấn Hòa Bình. Thế là anh vừa mở laptop lên xem tài liệu công việc, vừa hỏi thăm tài xế những kiến thức về tỉnh Di, từ tình hình kinh tế cho đến nếp sống và tính tình người dân nơi đây.
Tài xế bảo mình từng kinh doanh một quán ăn khuya nhỏ trên thủ đô, ban đầu làm ăn khá khẩm nhưng sau đó xung quanh quán bắt đầu quy hoạch làm tàu điện ngầm, đường đi khó khăn, đỗ xe bất tiện, khách khứa mỗi lúc một ít dần, cộng thêm bố mẹ tuổi tác đã cao cần có người chăm sóc nên anh chuyển nhượng quán rồi quay về đây.
Có thể là nhờ sống ở thủ đô một thời gian dài nên tiếng phổ thông của tài xế khá tốt, chỉ có một vài chữ phát âm chưa chuẩn thôi.
Hướng Phi Hành nghe quen tai, bỗng nhớ tới thím bảo mẫu họ Lưu từng làm việc cho nhà bố mẹ anh mười mấy năm cũng có giọng vùng miền gần giống người tài xế này.
Thời niên thiếu của Hướng Phi Hành trôi qua trong chật vật và chóng vánh, ở trường thì biết bao nhiêu là bài tập, cuộc thi, hoạt động, về nhà thì chạm mặt với bố mẹ cũng trở thành nỗi giày vò khủng khiếp đối với anh.
Vì bị bệnh nên Hướng Phi Hành lỡ mất một cuộc thi học sinh giỏi. Vì phải tranh thủ hồi phục sức khỏe để tham gia cuộc thi tuyển thẳng nên anh càng không có hơi sức đâu quan tâm đến người khác.
Sau khi anh lên đại học, Hướng Phi Sở từng nói với anh, tuy khi đó anh vẫn về nhà mỗi ngày nhưng đó lại là khoảng thời gian mà Hướng Phi Hành xa cách với các em nhất.
Bây giờ nghĩ lại, hồi ức liên quan đến thím Lưu trong não Hướng Phi Hành lại là những cảnh tượng ấm áp nhất thời điểm đó: ngồi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà, huyền quan vẫn còn sáng đèn đợi anh; bát mì khuya thanh đạm được bưng lên đúng lúc; những bài tập phục hồi đơn giản hằng ngày; và cả đôi bàn tay giúp anh thay băng gạc.
Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành bèn hỏi tài xế về giọng vùng miền của tỉnh Di.
Tài xế giới thiệu cho anh về giọng địa phương, anh nghe được vài từ thỉnh thoảng bật thốt lên từ miệng Khương Hữu Hạ khi bị anh dồn vào đường cùng hoặc là bị anh chọc cho phát cáu.
Những lần như vậy, Khương Hữu Hạ luôn nói chuyện bằng ngữ điệu anh chưa nghe bao giờ, bảo anh đừng quấy nữa. Hướng Phi Hành thấy tức cười nên cố ý đùa bỡn để bắt nạt cậu. Nhiều đận, thấy Khương Hữu Hạ thốt lên tiếng địa phương, anh còn học theo, để Khương Hữu Hạ phải xấu hổ hoặc là im bặt.
Hướng Phi Hành lại học một số câu tiếng địa phương từ tài xế để đợi Khương Hữu Hạ về nhà sẽ chọc cậu. Học tới từ "tạm biệt", anh chợt nhớ tới sáng hôm qua, trước khi lái xe rời khỏi chung cư nhà Khương Hữu Hạ, em đứng bên cạnh Khương Kim Bảo, mắt mở to lay láy nhìn bóng dáng mình rời đi.
Khương Hữu Hạ đã nói "tạm biệt" bằng giọng phổ thông, rồi lại chêm thêm từ "bái bai". Gió mùa đông lay nhẹ rèm mi em, và cả phần lông vũ trên áo phao em.
Lông vũ khe khẽ rung rinh. Mặt trời trắng lóa giữa trời xanh rọi vào em như muốn khiến em tan chảy.
Khoảnh khắc phải chia xa sau cuộc gặp gỡ chóng vánh còn giống "ly biệt" hơn cả những lần Hướng Phi Hành phải đi công tác, Khương Hữu Hạ đi tập huấn, hay nụ hôn tạm biệt mỗi buổi sáng trong hai năm qua.
Người khao khát mối tình này hơn lẽ ra nên là Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành chưa bao giờ hoài nghi điều này, nhưng bây giờ anh lại không dám chắc nữa.
Anh không biết nỗi bất an của mình lúc này rốt cuộc là sự bực dọc khi anh ngày một xa cách Khương Hữu Hạ, hay là sự bất mãn vì mình nhớ đến em quá thường xuyên.
Đến năm giờ rưỡi, càng gần thành phố Giang thì thời tiết càng âm u.
Ánh mặt trời hoàn toàn biến mất, không lâu sau, giọt nước mưa đầu tiên lăn xuống từ cửa kính xe. Cũng may đường cao tốc vẫn chưa đóng, xe trên đường cũng không đông đến mức không nhích được.
Cả buổi chiều Khương Hữu Hạ không gửi cho Hướng Phi Hành tin nhắn nào khác, anh đoán có lẽ cậu bận việc rồi.
Hướng Phi Hành thì đang ở trên đường, sợ hỏi nhiều sẽ lộ tẩy nên cũng không tìm cậu.
Sáu giờ đúng vừa ra khỏi cao tốc, vào tới thành phố Giang thì đường bắt đầu kẹt xe hơn. Mưa rơi tầm tã, cần gạt nước được chỉnh sang tốc độ nhanh nhất, cửa kính hai bên xe mù mờ, chỉ thoáng thấy ánh đèn bên ngoài.
Cơn mưa xối xả kéo theo hàng loạt vụ va chạm trên đường, khiến cho dòng xe cộ tê liệt. Tài xế nín thinh, trong xe chỉ còn lại tiếng nhạc mỏng manh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!