Chương 18: R18, I05, E07

Bình thường, những lời nói dối vô hại thi thoảng tuôn ra từ miệng Hướng Phi Hành đều có nguyên nhân, không những thế anh còn chuẩn bị rất kỹ lưỡng để không bị lộ sơ hở.

Nhưng hôm nay khi Khương Hữu Hạ gửi tin nhắn nói muốn gọi video với anh, quả thật anh đã hơi luống cuống.

Do chỗ khi nhận được yêu cầu đó, anh đang một mình ở trong khách sạn, mở laptop, vừa làm việc vừa đợi khách sạn đem bữa ăn tới.

Có nhà không về lại đi "ở nhờ" trong một thành phố xa lạ, cảnh tượng thê lương này rất hiếm khi xuất hiện kể từ sau khi anh bắt đầu đi làm.

Hướng Phi Hành tuyệt không muốn cho Khương Hữu Hạ biết.

Thậm chí anh có thể tưởng tượng ra được cảnh Khương Hữu Hạ ngạc nhiên hỏi mình: "Ông xã có chuyện gì thế? Không mua được vé sao? Phải làm sao bây giờ?" Chuyện này rất có khả năng sẽ ảnh hưởng tới hình tượng toàn năng của anh trong lòng Khương Hữu Hạ.

Sau khi trả lời tin nhắn, Hướng Phi Hành mới nghĩ đến, lẽ ra nên nói mình đang họp video, nếu không thì dễ có sơ hở. Cũng may Khương Hữu Hạ không phải người hay nghĩ nhiều, chắc sẽ không nghi ngờ gì đâu.

Nhưng Hướng Phi Hành vẫn âm thầm nhắc nhở bản thân phải thận trọng hơn vào lần sau. Chứ nếu để Khương Hữu Hạ phát hiện ra mình nói dối, có lẽ em sẽ không hỏi đâu, nhưng trong lòng sẽ băn khoăn mãi không thôi.

Khương Hữu Hạ không trả lời gì nữa, Hướng Phi Hành đoán chắc có lẽ em bận lo chuyện livestream rồi, nên anh nhính thời gian đi theo dõi kênh livestream mà em gửi.

Hướng Phi Hành ngồi bên cạnh bàn ăn trong gian phòng khách sạn ấm áp sạch sẽ, một mình ăn bữa tối mang hương vị bình thường.

Khung cảnh ồn ã náo nhiệt trong căn nhà lạnh lẽo dưới quê tối qua cứ như trở thành một thước phim điện ảnh anh từng được xem nhưng chưa từng được trải. Khi thước phim kết thúc, Hướng Phi Hành trở về hòn đảo cô độc, nơi tụ tập của những gã độc thân, hệt như cái đêm lái xe về nhà một mình sau bữa cơm tất niên.

Đến chín giờ tối, Khương Hữu Hạ vẫn chưa đến tìm Hướng Phi Hành nói chuyện, anh bèn chụp màn hình mình đã theo dõi kênh livestream rồi gửi cho em.

Mười phút sau, Khương Hữu Hạ mới gửi một nhãn dán, hình chú mèo liên tục cúi đầu đi kèm dòng chữ "Cảm ơn".

Hướng Phi Hành thấy có gì đó không ổn, bèn hỏi Khương Hữu Hạ đang làm gì, em trả lời: [Đang tập luyện với chị chủ cho buổi live ngày mai. Hôm nay em cũng được nhận lương tăng ca.]

Khương Hữu Hạ là kiểu người không thể làm nhiều việc cùng một lúc, Hướng Phi Hành cũng yên tâm hơn chút. Sợ đến khuya Khương Hữu Hạ xong việc lại đòi gọi video, anh bèn nói ban ngày hơi mệt nên đi ngủ trước.

Có vẻ Khương Hữu Hạ bận thật, mãi một lúc sau mới trả lời [Dạ, ông xã ngủ ngon].

Nghe giọng điệu thì chắc là không vấn đề gì thật.

Nơi mà Hướng Phi Hành ngủ lại là khách sạn xa xỉ nhất thủ phủ, thuộc chuỗi khách sạn năm sao lâu đời nhất cả nước. Họ mới sửa sang lại ba năm trước, phòng hạng sang cũng được giữ gìn khá tốt. Tuy vậy, anh vẫn có thể nhận ra được phần nào hơi thở cũ kĩ nhuốm màu thời gian từ một vài dấu vết vi tế.

Khách sạn này có một số tin đồn ma mị, lúc trước Hướng Phi Hành không tin vào tâm linh, nhưng sau khi vào giấc, anh đã bị ghì chặt trong hai giấc mộng kỳ lạ, không sao tỉnh dậy được.

Ban đầu, anh mơ thấy một khu vực giếng trời trong một căn nhà quê. Tầng không phía trên xanh thăm thẳm, nhưng có lẽ đó là buổi chiều nên ánh nắng mặt trời không rọi được vào giếng.

Hướng Phi Hành cảm nhận được hơi mát của mùa hạ và nghe thấy tiếng nước từ trong giếng. Chiếc chuông lắc lư thật chậm, anh nhận ra mình đang ấn cần gạt máy bơm nước ở miệng giếng. Nước giếng tuôn ra từ miệng vòi, chảy vào chậu sứ.

Một người phụ nữ trung niên cất giọng lên: "Con số lúc nãy là bao nhiêu?"

Hướng Phi Hành nghe thấy một giọng nói quen thuộc, không biết phát ra từ đâu. Người đó trả lời: "Ba mươi."

"Con nghĩ lại thử xem."

"…" Hướng Phi Hành giơ tay lên, giây phút vừa chạm tới băng gạc quấn trên đầu mình thì cơn căng tức và đau đớn trên da bắt đầu dấy lên.

"Đừng có đụng vào!" Ba giọng nói khác la lên.

Trước khi giấc mơ thứ hai bắt đầu, Hướng Phi Hành biết mình có mở mắt ra một lần, nhìn thấy sắc trời xanh xám.

Anh cứ cảm thấy mình đang ngủ chung với ai đó, bèn vươn tay sang, định kéo người yêu ngọt ngào ngốc nghếch của mình vào lòng để thơm, nhưng lại chỉ vớ được drap giường trống trơn.

Giấc chiêm bao bủa vây tâm trí anh bằng một tầng ý thức bi quan như thể chẳng phải của mình, rằng tình cảm giữa anh và Khương Hữu Hạ cũng giống như năm ngày bốn đêm anh đón Tết vừa qua. Nó đột ngột nảy sinh như từ trên trời rơi xuống, nằm ngoài quỹ đạo anh hằng thuộc quen. Và nó hoàn toàn có thể đứt đoạn vì bất cứ lý do gì mà không một thứ keo dán nào hàn gắn được.

Sau đó Hướng Phi Hành mơ thấy một công viên giải trí bỏ hoang, khoảng vào kỳ nghỉ hè năm cấp ba, anh ở đó một mình và đang đợi chờ điều gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!