Từ nhỏ Khương Hữu Hạ đã có ngoại hình ưa nhìn, ai có mắt chắc cũng nhận ra. Nhưng không nhờ thế mà từ nhỏ nó đã có cuộc sống suôn sẻ đâu, vì nó không được thông minh cho lắm.
"Không thông minh" ở đây nghĩa là nó không chỉ học dở mà còn nói chuyện nhiều, tư duy rất là… dùng từ gì ấy nhở tôi quên rồi. Trên mây, đúng rồi, tôi thấy nhiều khi cậu bắt nhịp cũng nhanh phết.
Những đặc điểm này của Út Cưng thì không phải giáo viên nào cũng thích.
Tôi nhớ hồi nó học tiểu học, giáo viên Âm nhạc, Mỹ thuật, Khoa học rất thích nó, nhưng giáo viên Toán thì rất chê. Mỗi lần thi tính nhẩm thì nó luôn là người kéo điểm cả lớp xuống. Có bữa đang làm thì tự dưng không chịu làm nữa, hỏi ra thì nó bảo khó quá, quên cách làm rồi. Nhưng được cái xin lỗi thì nói như máy.
Sau này lên lớp ba, lớp bốn, khả năng tập trung có đỡ hơn tí, nhưng độ chính xác vẫn không cao. Có một số người thuộc dạng chăm chỉ nhưng vẫn không tiến bộ, thì Út Cưng trong môn Toán là như vậy đó.
Tôi biết cậu muốn nghe chuyện nó đi dạy, cậu vội cái gì, phải có nguyên nhân mới tới kết quả được chứ.
Lý Viễn Sơn? Liên quan gì tới cậu ta? Cậu có yên cho tôi kể không hả?
Thôi được rồi, hôm nào rảnh tôi lại kể cậu nghe. Tôi rành chuyện trong trấn nhất, chứ không làm sao mà mọi người toàn thích tới chỗ tôi rửa xe mà không tới tiệm khác.
Tôi nói tiếp nhé, hồi cấp hai Út Cưng cũng chăm chỉ lắm. Tại sao ấy hả? Vì có họ hàng trong nhà lên thành phố lớn làm việc, khi về thì ba hoa thiên địa. Nó nghe mà ghiền, lúc nào cũng muốn lên thành phố trải nghiệm.
Nhưng lúc trước nhà tôi ở trong làng, nghỉ đông với nghỉ hè không ai đưa nó đi du lịch được. Nó còn nhỏ, không có kinh nghiệm sống trên thành phố nên nhà chúng tôi đâu dám cho nó đi một mình. Tôi mới bảo nó là ráng học thật giỏi để lên thành phố học trường công.
Nhưng lên cấp ba thì nó không theo kịp bài vở ở trường, cậu tôi nghĩ ra một cách, là cho nó đi học mỹ thuật, bảo là thi mấy môn nghệ thuật không cần điểm cao. Mà phải nói nhé, Khương Hữu Hạ đúng là có năng khiếu nghệ thuật. Trước đây nó chưa tiếp xúc bao giờ đâu, nhưng nghỉ đông nó học xong một khóa, giáo viên đã nói nó chỉ cần chăm học thì chắc chắn đậu.
Khi đó ước mơ của nó là học đại học ở thủ đô, nên ngày càng nỗ lực hơn, nhưng điểm số vẫn như cũ. Hơn nữa nó lên thủ đô một chuyến về thì bị viêm mũi luôn, trị mãi mới khỏi, từ đó là dẹp ước mơ luôn.
Sau này nó thi vào Sư phạm Viên Sơn cơ sở Hòa Bình, tôi lái xe chở nó đi học, đi đi về về cũng chưa tới một tiếng đồng hồ. Cả nhà chúng tôi đều rất hài lòng.
Tôi mới bảo, nó bẩm sinh lười biếng, đi tỉnh khác học làm gì. Này, biểu cảm của cậu là thế nào? Nó không lười à? Vậy cậu dám nói ngoài ưu điểm là ngăn nắp sạch sẽ ra thì những lúc khác nó không lười không? Có đúng là nó không chịu làm gì hết không? Cái đèn ngay tầm với của nó mà nó còn dám gọi tôi từ trên lầu xuống tắt cho.
Cậu xem, tôi biết ngay cậu không phát hiện ra mà. Bình thường không ai nhận ra được đâu, mỏ nó dẻo quẹo, lại xinh xắn dễ thương, dỗ mấy câu là người ta quên ngay.
Cứ thế mà Út Cưng tốt nghiệp đại học, rồi tìm được công việc giáo viên thỉnh giảng trong trường tiểu học trên thị trấn. Mới đầu hiệu trưởng còn hứa với chúng tôi là sau này còn trống suất biên chế nào thì sẽ cho nó thi vào, cố thu xếp cho nó chắc suất biên chế.
Nhưng ai dè mởi đi làm được hai tháng thì trường nó đổi hiệu trưởng, xui sao lại chính là ông thầy Toán hồi cấp hai, cấp ba của nó. Ông thầy Đàm này lúc trước ghét nó lắm, suốt ngày chèn ép nó, xếp cho nó hai môn thuộc chương trình mới, bắt nó học cái lớp tư tưởng gì nữa. Nó có hiểu gì đâu, ngày nào cũng học bài đến khuya lắc khuya lơ, người gầy xọm đi.
Hồi ấy tôi cũng bận việc trong tiệm, con gái thì mới sinh, sống ở lầu trên nên cũng không thường xuống nhà dưới, không có thời gian quan tâm nó. Chỉ biết bố tôi suốt ngày than ngắn thở dài, muốn tôi đi móc nối quan hệ lo lót cho nó, tôi bèn hỏi hai khách hàng làm giáo viên của tôi.
Khách tôi ai cũng nói ông thầy Đàm này bảo thủ lắm. Tôi bèn nói với Út Cưng, một điều nhịn chín điều lành. Nó còn trẻ, cố chịu đựng ổng vài năm là xong rồi.
Khoảng thời gian đó đúng là Khương Hữu Hạ rất hay rầu rĩ, không chịu nghe tôi nói, chỉ trốn trong phòng móc len, thế mà móc được đủ áo len cho con tôi tới năm mười tuổi luôn.
Rồi một ngày nọ, có một người khách làm cùng trường với Hữu Hạ đột nhiên gọi cho tôi, bảo nó bị hiệu trưởng rủa xả một trận, kêu tôi an ủi.
Tôi vội vàng gọi điện thoại cho nó, nó lại bảo không có chuyện đó. Nhưng mấy ngày sau, nó về nhà cũ trong làng một chuyến, khi lên lại thị trấn thì nó bảo muốn từ chức để đến thành phố Giang.
Tôi và bố không đồng ý, mẹ tôi theo phe nó, nó bảo nó có mấy chục nghìn tệ tích lũy, nhất quyết đòi đi. Tôi muốn đi theo mà nó cũng không cho.
Lúc mới lên thành phố Giang, tôi biết nó sống chả ra làm sao, nhưng gửi tiền cho thì nó không nhận, còn gửi trả. Tôi chẳng hiểu tại sao nó cứ đòi đến đó, chỉ biết là nó không muốn trở về đây nữa.
Hai đứa hẹn hò… à quên, tôi biết nó thích con trai từ hồi nó học đại học rồi.
Dì tôi muốn giới thiệu bạn gái cho nó, nên nó giãi bày với tôi và vợ tôi. Mới đầu tôi cũng không chấp nhận, sau vợ tôi khuyên giải tôi mấy tháng trời, tôi cũng xuôi. Chủ yếu là vì mấy thằng trước đó tới nhà tìm nó gọi nó đi chơi trông cứ ất ơ thế nào.
Nhưng cậu yên tâm, nó không thích ra ngoài chơi đâu, tôi nói rồi, nó lười lắm.
Khương Hữu Hạ từng thích ai chưa ấy hả? Chuyện này thì sao tôi biết được.
Tôi không nhận ra đâu, tôi đâu có hiểu đám người cong cong vẹo vẹo như mấy cậu, nhưng tôi nghĩ chắc là chưa.
Cậu không hiểu đâu, Khương Hữu Hạ có thích người ta không thì tôi không biết nhưng quả thật là nó rất tốt với mọi người, nên suốt ngày có người hiểu lầm, tới tận nhà tỏ tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!