Chương 14: R14

Hệ thống sưởi của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng khá ấm áp, giường thì thoải mái, chăn lại cực mềm, gối còn là đệm cao su non.

Cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng được sống những ngày có điều kiện tốt giống như trên thành phố rồi. Trước khi ngủ, cậu còn thích thú đi tắm hồ nước nóng trong bungalow, nên ngủ cực kỳ ngon, đến nỗi sáng ra còn hơi khó chịu khi bị Hướng Phi Hành "làm phiền".

Khương Hữu Hạ mơ mơ màng màng, tuy còn hơi gắt ngủ nhưng không hoàn toàn từ chối. Nhưng sực nhớ ra bố mẹ và nhà anh trai đều đang ở gần đây nên cậu lập tức đẩy đầu Hướng Phi Hành đang vùi trong lồng ngực mình ra, trí óc cũng tỉnh hẳn: "Mấy giờ rồi ông xã?"

"…" Hiển nhiên Hướng Phi Hành còn bất mãn hơn cậu, anh ngẩng đầu lên, hằn học nhìn cậu, "Khương Hữu Hạ, bây giờ thân mật với nhau em cũng phải chọn giờ lành à?"

"Đâu có đâu ha ha ha." Khương Hữu Hạ rất dễ cười, "Ông xã hài hước quá."

Thỉnh thoảng chồng cậu rất trẻ con, khác một trời một vực so với hồi mới quen.

Khương Hữu Hạ v**t v* bờ vai Hướng Phi Hành, kiên nhẫn giải thích: "Em sợ bố mẹ sang đây."

"Họ không giống người thành phố các anh đâu, người dưới quê không có mấy thứ như là ý thức không gian cá nhân gì hết." Cậu nói xong thì đặt ra giả thiết, "Anh nghĩ mà xem, bố mẹ em ăn sáng xong, rất có thể sẽ đi xe điện tới đây ấn chuông cửa phòng chúng ta đó. Tới lúc đó chúng ta có mở cửa không?"

Trước giờ sức tưởng tượng của cậu rất phong phú, cũng giỏi thuyết phục người khác, chứ không thì cũng chẳng giành được giải "Quán quân bán hàng" trong tháng đầu tiên làm việc ở Tiệm Len Cát.

Quả nhiên, cậu vừa nói xong thì mặt Hướng Phi Hành sượng ngắt. Mấy giây sau, anh bò dậy khỏi người cậu, không nói không rằng bỏ đi tắm.

Khương Hữu Hạ cũng dậy làm vệ sinh cá nhân, vừa đánh răng xong thì phát hiện quả đúng như dự đoán, anh cậu gọi điện thoại tới. Cậu bắt máy, giọng anh có vẻ hơi căng thẳng: "Dậy chưa đấy?"

"Dậy rồi, sao thế anh?"

"Cả nhà ăn sáng xong rồi, bố mẹ định cầm mấy cái bánh bao đem sang phòng cho hai đứa đấy, may mà khách sạn không cho gói mang về." Anh cậu bảo, "Dậy rồi thì sửa soạn quần áo đi, hai đứa nhớ giữ khoảng cách, đừng có chàng chàng thiếp thiếp làm bố mẹ sinh nghi, hiểu chưa?"

"Em biết rồi mà." Khương Hữu Hạ thừa hiểu. Cậu và Hướng Phi Hành thay đồ xong thì ra nhà hàng của khách sạn ăn qua loa vài món, rồi gửi tin nhắn vào nhóm chat gia đình, hỏi lát nữa mọi người định làm gì.

Trong khách sạn không thiếu trò tiêu khiển, bố mẹ Khương Hữu Hạ quyết định đi tắm suối nước nóng, chị dâu và cháu gái định đến workshop thiếu nhi của khách sạn làm nến thơm. Khương Kim Bảo ngẫm nghĩ một hồi, rồi quyết định đi chơi bida, hỏi Khương Hữu Hạ với Hướng Phi Hành muốn đi cùng không.

Khương Hữu Hạ vốn không biết chơi, nhưng chồng cậu xem tin nhắn xong thì khăng khăng cho rằng anh trai cậu đang âm thầm so kè, muốn tỉ thí kỹ năng bắn bida, anh không phải kẻ hèn nên nhất định phải đi.

Khương Hữu Hạ không hiểu nổi hai cái người này, h*m m**n cạnh tranh của giống đực gì mà hăm hở quá. Thế giới lẽ ra nên sống trong hòa bình, huống hồ giờ còn đang đón Tết.

Nhưng cậu vẫn mang theo Coca và khoai tây miễn phí trong tủ lạnh, cầm thêm túi đựng sợi lace, kim móc và giấy bút, tìm ghế ngồi trong phòng bida để thiết kế sản phẩm mới, tạo bất ngờ cho sếp của mình.

Họ chính là ba vị khách sớm nhất đến phòng bida vào lúc mười giờ sáng. Lễ tân đăng ký phòng cho họ xong thì Khương Hữu Hạ cũng chọn được một cái ghế sofa màu xám để đặt mông.

Đầu tiên, cậu xem lại một số video móc len đã lưu từ trước, rồi vẽ bản thiết kế của mình vào sổ.

Còn về động thái của anh hai và Hướng Phi Hành thì cậu không quan tâm lắm, chỉ biết hai người kia bắn ping ping pong pong hơi bị ồn thôi.

Khương Hữu Hạ thấy lớp dạy thiết kế năm ngoái cậu học khá hữu dụng, giáo viên luôn động viên và truyền cảm hứng sáng tác cho cậu.

Dạo gần đây cậu muốn trang trí cho khung tranh trong nhà nên vẽ được khá nhiều kiểu dáng. Thử móc được một lúc, cậu chợt phát hiện phòng bida hơi yên ắng, ngẩng lên thì thấy anh trai và Hướng Phi Hành đang rù rì nói chuyện.

Thật ra phòng bida rất lớn, bày tận bốn bàn. Hai người kia chơi ở bàn ngoài cùng, Khương Hữu Hạ không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy Hướng Phi Hành xoay lưng lại với mình, còn anh hai thì hơi cau mày.

Khương Hữu Hạ hiếu kỳ, bèn bỏ đồ trong tay xuống rồi đi tới. Hai người kia thấy cậu tới thì im bặt.

"Sao vậy? Không phải đang móc len à?" Anh trai hỏi, "Cũng muốn học bida hả?"

"Em tới xem hai anh." Khương Hữu Hạ nhìn anh hai, rồi liếc sang Hướng Phi Hành, "Hai anh đang nói gì với nhau vậy?"

"Quả bi lúc nãy anh đánh hơi gây tranh cãi." Hướng Phi Hành nói, "Thôi, xem như em nhường anh bi này."

Khương Kim Bảo cao giọng: "Ý cậu là gì hả? Tôi cần cậu nhường chắc?"

Thế giới ồn ào trở lại rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!