Thu dọn xong hành lý cho hai đêm, Hướng Phi Hành và Khương Kim Bảo chia ra lái xe, xuất phát đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thời Trạch.
Mới mùng hai mà đường lộ cao tốc đã hơi đông xe rồi. Trong khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ, bố mẹ Khương Hữu Hạ ngồi ghế sau xe Hướng Phi Hành, thỉnh thoảng lên tiếng trò chuyện, cảm ơn anh hai năm nay đã chiếu cố Khương Hữu Hạ, và cảm ơn anh vì chuyến nghỉ dưỡng này nữa.
"Út Cưng lên thành phố có được người bạn như cháu, bác cũng yên tâm hơn nhiều." Mẹ Khương Hữu Hạ nói, "Bác và bố nó cứ nghĩ nó vất vả mà không chịu nói với hai bác, nửa đêm nghĩ tới mà trằn trọc không ngủ được."
"Giờ nghĩ lại, Khương Hữu Hạ lên thành phố Giang lập thân cũng là vì mong muốn được tiến bộ." Bố Khương Hữu Hạ trình bày cảm nghĩ, "Không thể vì nghĩ nó là con trẻ mà không cho nó đi được."
Hướng Phi Hành nghe tới đây thì chẳng thể nào giữ được sự bình thản tuyệt đối.
Bình thường trong công việc, mọi thủ đoạn của anh đều là để lèo lái sự việc đến kết quả mình muốn, chưa bao giờ cắn rứt vì những lời nói dối, miễn là nó không vi phạm pháp luật.
Nhưng bố mẹ Khương Hữu Hạ quá đỗi chân chất, vả lại sau một đêm ngủ trong làng, Hướng Phi Hành cảm thấy tâm hồn mình được vùng quê và Mẹ thiên nhiên gột rửa, nên khi nghe những lời tán dương không ngớt từ bố mẹ người yêu mình, lương tâm và lý trí của anh bắt đầu giao chiến.
Hơn nữa Khương Hữu Hạ ở thành phố Giang nằm gai nếm mật thì không bao nhiêu, nhưng mỗi ngày em nằm đâu nếm gì ở nhà mình, bố mẹ em dám nghe, Hướng Phi Hành cũng chưa chắc dám nói.
Bố Khương Hữu Hạ lại nói tiếp: "Hồi còn ở thị trấn nó cũng cực thấy mồ. Đi làm giáo viên thỉnh giảng bị người ta chèn ép, ngày nào về nhà mặt cũng buồn rười rượi."
"Bố ơi, chuyện này có gì hay ho đâu mà kể." Khương Hữu Hạ lập tức chặn họng, "Chuyện vặt vãnh từ đời tám hoánh rồi."
Hướng Phi Hành liếc sang Khương Hữu Hạ, phát hiện em có vẻ căng thẳng, đang chăm chú chơi game mà cũng phải dừng lại, ngón trỏ liên tục ma sát cạnh bên điện thoại.
Khương Hữu Hạ chưa bao giờ nhắc tới những ngày em đi dạy ở trường. Hướng Phi Hành nhận ra có gì đó không ổn, định khi nào hai người ở riêng thì sẽ hỏi cho ra lẽ. Anh không thích Khương Hữu Hạ có chuyện giấu mình.
Bốn rưỡi chiều, bảy người đến được khách sạn của suối nước nóng. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, bảy người lấy ba phòng, đương nhiên Khương Hữu Hạ ở cùng với Hướng Phi Hành.
Bố Khương Hữu Hạ biết Hướng Phi Hành đặt thêm một phòng thì thấy rất ngại, đề nghị trả tiền phòng, Hướng Phi Hành lập tức nói: "Hai đêm khách sạn cháu trả bằng điểm tích lũy hội viên của khách sạn trong những lần đi công tác cho công ty, không mất tiền."
Nghe vậy, ông mới ngần ngừ yên tâm.
Cả đoàn lấy thẻ phòng rồi đi xe điện trung chuyển về bungalow của mình. Khương Hữu Hạ và Hướng Phi Hành ở xa nhất. Đợi bố mẹ và nhà anh chị xuống xe, trên xe chỉ còn lại hai người họ.
Dẫu sao thì tiết trời trên núi vẫn lạnh hơn, tuy xe điện đã được trang bị rèm chắn gió nhưng nhiệt độ vẫn xuống thấp, Khương Hữu Hạ phải giấu đôi bàn tay mình sâu trong ống tay áo.
Từ khi bố Khương Hữu Hạ nhắc tới chuyện hồi em đi dạy, Khương Hữu Hạ cứ để hồn vía lên mây, không dồn toàn bộ sự chú ý vào Hướng Phi Hành, ánh mắt cũng không dính lấy anh như keo nữa.
Hướng Phi Hành liếc tài xế, rồi lẳng lặng kéo cánh tay Khương Hữu Hạ, lưng ghế phía trước đã che đi hành động của anh. Bàn tay anh lẻn vào trong ống tay áo của Khương Hữu Hạ, nắm lấy bàn tay lạnh buốt kia.
Khương Hữu Hạ có vẻ hơi bất ngờ, em quay đầu sang cười với anh một cái.
Cũng may vừa vào phòng thì Khương Hữu Hạ đã tươi tỉnh trở lại.
Tài xế mang hành lý vào phòng rồi đóng cửa lại. Khương Hữu Hạ xách vali của mình đến gian thay đồ rồi dỡ ra, treo áo len lên rồi lại nhìn túi hành lý của Hướng Phi Hành.
Hướng Phi Hành không ngờ em sẽ đi tới đây, phát hiện ra chiếc hộp lục lạc và cầm nó lên.
"Ông xã." Khương Hữu Hạ cầm lên rất nhanh, ngạc nhiên hỏi, "Sao anh lại đem theo cái này?"
"Thì sao?" Đương nhiên Hướng Phi Hành sẽ không giải thích hành vi của mình, anh chỉ nhướn mày, thản nhiên vặn lại, "Không được à?"
Khương Hữu Hạ thoáng sững lại, rồi bảo: "Không phải, em chỉ hỏi vậy thôi."
Ngoan ngoãn trả chiếc hộp lại cho Hướng Phi Hành, nhưng ngược lại càng làm Hướng Phi Hành thấy không ổn.
Khương Hữu Hạ không nói gì thêm, đương nhiên cũng chẳng giận. Có lẽ em thấy nóng nên cởi áo phao dài ra, rồi cởi tiếp áo phao mỏng, chỉ còn lại chiếc áo len màu xám.
Hướng Phi Hành chưa từng thấy chiếc áo len này, chắc là em mới mua. Chất vải rất mềm, sờ vào mềm mịn, dáng áo cũng không quá dài.
Lúc Khương Hữu Hạ treo quần áo lên, động tác giơ tay làm lộ ra phần cạp quần jeans xanh và cả lớp áo giữ nhiệt màu trắng bên trong, chiếc áo giữ nhiệt cũng còn rất mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!