Chương 12: R12, E05

Điệu bộ Hướng Phi Hành quan sát phòng học của trường tiểu học làm Khương Hữu Hạ tưởng như mình đang tháp tùng sếp đi khảo sát chi nhánh mới.

Hướng Phi Hành kiểm tra từng chi tiết một, từ bậu cửa sổ, bàn ghế bên trong phòng học cho đến khoảng cách trước sau của cả căn phòng và độ cao cửa sổ.

Ba căn phòng học này đều dùng để dự phòng, thỉnh thoảng người của ủy ban sẽ tổ chức hội thảo tình nguyện gì đó ở đây.

Không ngờ Hướng Phi Hành còn nhặt tờ rơi trên bục giảng lên đọc, rồi đi ra cửa, quét mắt nhìn hết toàn bộ không gian.

Cũng may chị dâu đang ở bên ngoài trông cháu gái, chứ không Khương Hữu Hạ sợ chị sẽ nghĩ bạn trai mình có vấn đề về thần kinh mất.

Cậu cũng không dám hối thúc chồng mình, đành phải kè kè bên anh. Lượn thêm hai vòng nữa, cậu mới hỏi nhỏ: "Ông xã đang tìm gì sao?"

"Sao thế?" Những lúc Hướng Phi Hành không muốn trả lời thì anh thường hỏi ngược lại, mày nhướn nhẹ, ra vẻ rất khảng khái. Làm Khương Hữu Hạ nhớ tới một câu: Cố tỏ ra thản nhiên là bằng chứng đanh thép nhất tố cáo sự chột dạ. Đây là một trong những câu châm ngôn cậu tự chế ra.

"Không có gì." Nhưng Khương Hữu Hạ cũng không muốn nghĩ nhiều, vì cậu biết mình có nghĩ cũng không ra. Hướng Phi Hành không chịu nói thì thôi vậy, cậu cũng có chuyện riêng để quan tâm mà, "Ông xã đã nghĩ ra lý do tiếp tục ở lại đây tối nay chưa?"

Hướng Phi Hành không biết vì sao, tự nhiên nhếch khóe miệng, bảo: "Chắc là rồi."

Lại giở trò bí hiểm. Khương Hữu Hạ quay đầu lại nhìn ra cửa, sau đó rướn người tới hôn cái chóc lên má Hướng Phi Hành: "Đừng có chắc là, anh nghĩ cho kĩ đi."

Hướng Phi Hành lập tức vươn tay giữ cằm Khương Hữu Hạ rồi cúi đầu xuống. Khương Hữu Hạ sợ anh gây náo loạn, trong làng không an toàn, thế là cậu né ra. Hướng Phi Hành tỏ vẻ hơi bất mãn, nhưng anh không cáu giận, lại hỏi cậu: "Em có từng học bổ túc ở đây với anh Bự kia chưa?"

"Hả?" Khương Hữu Hạ không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy, chỉ thấy Hướng Phi Hành bây giờ hơi giống ông chồng đa nghi trong phim truyền hình.

"Có không?"

Khương Hữu Hạ nghĩ kĩ lại, hình như đúng là có: "Ông xã, sao anh biết? Hồi nghỉ hè lớp Mười, cậu em gạt bố mẹ em là đi học được bao cơm ăn. Lúc đó nhà em vẫn chưa chuyển lên thị trấn, bố mẹ em nghe nói được bao cơm nên mừng húm, đăng ký cho em đi học liền, ai ngờ tới đây còn phải làm đề."

Khương Hữu Hạ nghĩ tới mà cay, lại kể khổ: "Mấy đề Toán đó khó lắm, em chẳng biết làm câu nào hết trơn."

"Lý Viễn Sơn có biết làm không?" Hướng Phi Hành không hề an ủi cậu, còn hỏi một câu rất lạ lùng.

"Hả? Ảnh hả?" Khương Hữu Hạ nhíu mi suy nghĩ, "Em quên rồi, hình như ảnh cũng không đi học thường xuyên lắm, chỉ toàn tới ăn thôi. Sao ông xã cứ hỏi về anh ấy hoài vậy?"

Hướng Phi Hành không trả lời, Khương Hữu Hạ thật sự cảm thấy anh có bí mật, nhưng lại không biết bí mật đó là gì.

Lúc này, chị dâu dắt cháu gái đi vào, nói muốn ra chợ nên bọn họ đi sang bên kia đường.

Chẳng mấy chốc, mùi thơm của đủ loại thức ăn đã xộc vào mũi, xen lẫn tiếng người ồn ào là tiếng loa rao hàng giảm giá "mười tệ ba món". Vừa băng qua đường, Khương Hữu Hạ khẽ liếc nhìn Hướng Phi Hành, anh chẳng nói chẳng rằng, sắc mặt đã bắt đầu lộ vẻ khó chịu.

Lúc này, điện thoại Hướng Phi Hành bỗng reo lên, Khương Hữu Hạ chưa bao giờ thấy anh lấy điện thoại thần tốc như vậy.

Anh vỗ vai Khương Hữu Hạ rồi nói xin lỗi với chị dâu: "Xin lỗi mọi người, em có điện thoại công việc, em sang kia nghe một lát, mọi người cứ đi dạo trước đi."

Khương Hữu Hạ bèn cùng chị dâu và Du Du hòa mình vào biển người.

Cậu mua ba xiên hồ lô, ba người vừa ăn vừa dạo, không lâu sau đã mua được hai cái bờm tóc cho Du Du. Chị dâu lại thử thêm một cái áo khoác, được Khương Hữu Hạ và Du Du khen đẹp, chị hí hửng mua luôn.

Dạo chơi một vòng trong chợ, Khương Hữu Hạ mua một đôi găng tay có thể nhét được miếng giữ nhiệt và máy sưởi tay.

"Hữu Hạ, Tiểu Hướng vẫn đang nghe điện thoại à?" Bọn họ dạo chán chê nên đi ra ngoài, gần ra tới nơi thì chị dâu hỏi, "Bận thế cơ à?"

Khương Hữu Hạ che giấu cho anh: "Dạ đúng rồi, ảnh lúc nào cũng bận hết."

"Có vẻ không giống dân văn phòng bình thường mà giống tầng lớp tinh anh hơn." Chị dâu sợ Du Du nghe được nên hạ âm lượng, "Đẹp trai, thần thái, nhìn là biết người thành phố. Anh của em toàn nói xấu người ta, chị còn tưởng cậu ta kiêu căng lắm chứ. Ngờ đâu gặp rồi mới thấy cũng khiêm tốn, hơn nữa đầu năm đầu tháng còn bay tít từ châu Phi về đây với em, chắc chắn là yêu em lắm."

Khương Hữu Hạ nghe mà cười toe toét, liên tục đáp "Dạ đúng rồi". Đi được vài bước thì thấy Hướng Phi Hành vừa nghe điện thoại xong, đang đứng bên cạnh vạch qua đường, vẫy tay với họ.

Rời khỏi chợ, Khương Hữu Hạ lại chỉ đường cho Hướng Phi Hành chạy đến nhà bà nội ăn trưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!