Nghe thấy Khương Kim Bảo càu nhà càu nhàu xuống nhà bật cầu dao, Hướng Phi Hành lẳng lặng rút dây điện máy sưởi.
Lát sau, đèn trong phòng sáng lên. Hướng Phi Hành vừa đi tới tắt đèn thì lại nghe tiếng Khương Kim Bảo bực bội đi lên, gõ cửa phòng Khương Hữu Hạ và quát lớn, dặn dò cậu phải chú ý.
Khương Hữu Hạ im thin thít làm ngơ, Hướng Phi Hành đành đáp thay: "Em ấy biết rồi."
Khương Kim Bảo nghe thấy giọng anh, khựng lại hai giây rồi đáp "Ừm", sau đó bỏ đi.
Hướng Phi Hành tắt đèn, c** q**n áo rồi lên giường. Ban đầu hai người im lặng, chia chăn ngủ riêng, nhưng chưa được vài phút, Khương Hữu Hạ đã ôm túi nước nóng lẻn sang.
Trong bóng tối, tứ chi mềm mịn và lạnh buốt của Khương Hữu Hạ dán chặt vào người Hướng Phi Hành rồi từ từ quấn lấy anh như con bạch tuộc, vừa hấp thụ hơi ấm vừa yêu cầu: "Ông xã ơi, anh dậy lấy chăn của em đắp lên trên chăn của anh đi. Em cóng chết mất thôi."
Hướng Phi Hành đành phải mò mẫm ngồi dậy trong bóng tối.
Thành thật mà nói thì Hướng Phi Hành chưa từng thấy kiểu chăn bông như của nhà Khương Hữu Hạ.
Chăn vừa cứng vừa dày, đắp lên nặng trịch cả người, đợi mãi mới ấm mà cũng không áp sát vào da thịt. Hồi mới vào đại học, Hướng Phi Hành cũng từng dùng chăn bông mà trường mua sỉ, nhưng drap giường và vỏ chăn vẫn mỏng và ít thô ráp hơn loại này nhiều. Dù Hướng Phi Hành không sợ lạnh nhưng anh vẫn không hiểu nổi tác dụng của chất liệu vỏ chăn này.
Anh đứng dậy và làm theo lời Khương Hữu Hạ, chồng hai chiếc chăn lên nhau. Khi anh chui lại vào chăn, Khương Hữu Hạ lập tức ôm túi nước nóng dính như keo vào người anh: "Cảm ơn ông xã."
Hướng Phi Hành cứ tưởng Khương Hữu Hạ muốn ủ ấm cho mình hoặc nói thêm vài câu hay hành động gì đó để thể hiện lòng biết ơn. Ngờ đâu Khương Hữu Hạ lại nói: "Nhưng anh phất chăn mạnh quá, bay hết hơi ấm luôn rồi. Lần sau đừng làm thế nữa nha."
"Vậy làm sao bây giờ?" Hướng Phi Hành chịu không nổi cái kiểu lè nhè chê bai đủ điều này, bèn nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cậu, hỏi: "Hay là em ngồi dậy nhún vài cái đi cho ấm."
Khương Hữu Hạ lập tức đẩy anh ra, dây thần kinh căng như dây đàn, trách móc: "Anh đừng có nói linh tinh, lỡ anh hai với bố mẹ em nghe thấy thì sao?"
"Lúc kêu "ông xã" để sai vặt thì em to tiếng lắm mà," Hướng Phi Hành nhận ra thân người Khương Hữu Hạ rét cóng nên vẫn ôm chặt cậu vào lòng, hỏi: "Sao phòng anh trai em có điều hòa mà phòng em lại không có?"
"Anh ấy cưới vợ mới lắp đấy." Khương Hữu Hạ nói.
"Thì em cũng…"
Hướng Phi Hành mới nói được ba từ thì nhận ra không nên đùa như vậy. Khương Hữu Hạ vốn khờ khạo, dễ nghĩ là thật lắm, nên anh không nói hết. Cũng may Khương Hữu Hạ không hỏi, hình như em không hiểu, chỉ yên lặng rúc vào lòng anh.
Khương Hữu Hạ đạp một túi nước nóng xuống dưới chân, một túi đặt ở khe giữa ngực hai người. Nhiệt độ túi nước nóng khá cao, nhưng tay chân Khương Hữu Hạ ấm lên rất chậm. Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh. Hương thơm trên làn da em có mùi xà phòng giản dị, hơi khác so với ở thành phố Giang, còn hơi thở thì phả vào ngực Hướng Phi Hành.
Tính đi tính lại thì thật ra thời gian hai người xa cách không có bao lâu, nhưng về mặt tinh thần thì Hướng Phi Hành lại thấy dài đằng đẵng, cứ như đã ít nhất một tháng không gặp. Tay anh đặt lên eo Khương Hữu Hạ, hình như em về quê có da có thịt hơn chút, sờ vào thấy mềm mại hơn hẳn.
Khương Hữu Hạ được anh sờ vài cái thì áp má vào ngực anh. Hướng Phi Hành tưởng cậu cũng hứng tình, cố ý hỏi: "Không phải em bảo anh đừng làm như vậy sao?"
"Gì cơ, làm sao?" Nhưng dường như Khương Hữu Hạ chỉ đang buồn ngủ mà thôi, em lẩm bẩm: "Ông xã ngủ ngon."
Không lâu sau, Khương Hữu Hạ thiếp đi thật, hơi thở phập phồng ngay sát bên ngực Hướng Phi Hành. Tóc em rất mềm, Hướng Phi Hành đã từng đọc được ở đâu đó rằng người tóc mềm rất dễ tính. Còn tóc Hướng Phi Hành thì cứng đơ, lại còn cắt ngắn, Khương Hữu Hạ thường bảo tóc anh gây châm chích cho mình.
Dần dần, tay chân Khương Hữu Hạ cũng được Hướng Phi Hành ủ ấm, cậu nép sát vào người anh thật bình yên. Hướng Phi Hành lấy túi nước nóng ở giữa hai người ra, sờ vai và cổ em, rồi lại chạm vào cằm em. Khương Hữu Hạ vẫn nằm bất động, như thể cuối cùng em cũng trở thành gấu ghiền của riêng anh.
Hướng Phi Hành nhận ra, dù anh vẫn chưa nghĩ đến tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất tình cảnh hôm nay là, dù làng Thụ Phong của trấn Hòa Bình nằm ở xó xỉnh nào của Trái Đất, anh cũng phải tìm cho bằng được Khương Hữu Hạ và đưa em về. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy, ngủ cùng nhau, sự bồn chồn và bất an trong anh mới lắng xuống.
Ngày mùng một Tết giá lạnh, nằm trong căn phòng ngủ xa lạ ở thôn quê, Hướng Phi Hành phát hiện cảm giác dỗ giấc thật kỳ lạ. Dường như tinh thần vẫn chưa chìm sâu vào giấc ngủ nhưng đã tự động đi vào một cõi ảo.
Trong giấc mơ này, ban đầu mọi thứ lờ mờ tối tăm, anh nghe thấy tiếng chuông văng vẳng, có người vừa lắc chuông vừa nói với anh "Một, hai, ba, bốn."
"Nghe rõ không?" Đối phương nói, "Một, hai, ba, bốn."
Hướng Phi Hành cũng nói theo: "Một, hai, ba, bốn." Người kia khen anh: "Tốt lắm, rất giỏi!"
Đầu anh rất đau, lưng và vai cũng vậy, như thể khắp cơ thể đều có vết bầm. Hình như anh đang ngồi trên một chiếc ghế bành trong phòng mình, xung quanh có hai ba người và một người đang ngồi đối diện.
Rõ ràng rất tỉnh táo nhưng lại thấy mơ hồ. Hướng Phi Hành rất quen thuộc với cảnh tượng này, anh biết đây là một trải nghiệm thời trung học, nhưng ký ức về quãng thời gian đó bấy lâu nay vẫn mờ sương, và anh cũng cảm thấy giấc mơ này có lẽ không phải là sự việc đã xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!