Chương 10: R10

Kịch đổi mặt kết thúc, chiếc loa bên cạnh sân khấu đang phát một vài ca khúc vui vẻ dành cho gia đình. Người dân thị trấn dắt díu cả nhà, từ từ di chuyển ra khỏi quảng trường. Bốn phía quảng trường đều lắp đèn công suất lớn, cộng thêm đèn đường, chiếu từng sợi tóc và lớp lông trên mũ len của mỗi người đều sáng lấp lánh.

Bầu không khí giữa họ rơi vào trạng thái yên tĩnh, chắc Khương Kim Bảo không biết phải nói gì, còn Khương Hữu Hạ thì không dám lên tiếng.

Cháu gái tì cằm lên đầu Khương Kim Bảo, tò mò dòm Hướng Phi Hành. Hướng Phi Hành mỉm cười với cô nhóc, nói "Chào con". Cô bé sợ người lạ, nghe thế thì ngoảnh đầu trốn đi.

"Cậu đi gì tới đây?" Trong tiếng nhạc rộn ràng, Khương Kim Bảo cuối cùng vẫn là người lên tiếng trước, giọng hơi sượng, anh hỏi Hướng Phi Hành, "Gọi xe à?"

"Em thuê xe tự lái." Hướng Phi Hành giải thích.

"Thuê xe gì?" Khương Kim Bảo lại lạnh lùng hỏi, "Rolls

-Royce?"

Hướng Phi Hành bật cười, nói: "Không phải, là Crown."

Khương Hữu Hạ thấy anh mình "hừ" giọng, biểu cảm dịu đi chút đỉnh, lầm bầm: "Thế thì còn được, xe đậu ở đâu?"

"Đằng kia." Hướng Phi Hành chỉ về hướng còn lại của quảng trường.

Khương Kim Bảo ngập ngùng một lát rồi nói: "Vậy thì đi thôi, tiện thể ngồi xe cậu về nhà luôn."

"Được." Hướng Phi Hành không có ý kiến gì khác, dẫn bọn họ đi về phía bên kia quảng trường.

"Ông…" Bị cái ngoái đầu của anh trai cảnh cáo, Khương Hữu Hạ nuốt chữ "xã" vào họng, rồi mới giải thích chi tiết cho Hướng Phi Hành, "Giờ bọn em chuẩn bị về nhà đi đón bố mẹ, họ không thích xem kịch đổi mặt nên về nhà dọn dẹp vệ sinh."

"Ừm." Hướng Phi Hành vừa đi, vừa cúi đầu xuống hỏi cậu, "Vậy hôm nay có về làng nữa không?"

"Dạ có, em hỏi mẹ rồi, bọn em đón Thần Tài xong mới về trấn ở." Khương Hữu Hạ sợ anh là người thành phố không hiểu tập tục dưới quê nên giải thích cặn kẽ hơn, "Ở quê, mùng bốn bọn em sẽ đốt pháo để đón Thần Tài."

"Anh biết rồi." Hướng Phi Hành mỉm cười nhẹ nhàng với cậu.

Hướng Phi Hành rất giữ kẽ khi cười. Hồi mới quen nhau, Khương Hữu Hạ không đoán nổi anh đang nghĩ gì trong đầu, không hiểu nụ cười của anh rốt cuộc tượng trưng cho niềm vui khi gặp Khương Hữu Hạ hay chỉ đơn thuần là khách sáo.

Khác với đại đa số những người cậu quen từ nhỏ tới lớn, Hướng Phi Hành là người thành thị 100%. Anh cầu kỳ trong nếp sống, bí ẩn trong tính cách, có thể là đây cũng là nguyên nhân mà ngay từ đầu Khương Hữu Hạ đã si mê anh.

Được đi bên cạnh Hướng Phi Hành, người mà cậu chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện ở đây, thị trấn nơi mà mình sinh sống biết bao nhiêu năm, Khương Hữu Hạ thật sự có cảm giác hư ảo, cậu không thể tin đây là sự thật.

Đi được một đoạn ngắn, niềm hạnh phúc, bất ngờ và sự khó tin mới dần dà dâng lên từ trong tâm khảm.

Không được đi sát rạt, nhưng cũng chẳng muốn cách anh quá xa. Xuôi theo dòng người mà đi, Khương Hữu Hạ lén đi thật gần Hướng Phi Hành để kề vai với anh.

Cả hai đều mặc rất dày, chỉ có áo phao cọ vào áo phao, Khương Hữu Hạ thấy vẫn còn thiêu thiếu cảm giác gần gũi, bèn nghiêng người, vô tình đụng vào người anh.

Anh trai cậu như một chú cảnh khuyển, khóe mắt bắt gặp cảnh này bèn quay đầu lại nhìn cậu trừng trừng, Khương Hữu Hạ nói ngay: "Á, ai xô em vậy? Đông đúc quá đi."

Hướng Phi Hành ăn ý bảo: "Đông thì đi sang chỗ anh này."

Anh ôm vai Khương Hữu Hạ, cậu lập tức dấn người qua: "Dạ, em tới đây."

Gò má cảm nhận được hơi ấm, mũi ngửi được mùi nước hoa hương gỗ ấm áp thoang thoảng từ trên người Hướng Phi Hành.

Khương Kim Bảo không nhịn nổi nữa, nghiến răng ken két. Anh ngó xung quanh, căng thẳng trách mắng: "Hai đứa bây giữ kẽ tí được không? Đây không phải địa bàn của hai đứa đâu."

Như thể bị Khương Kim Bảo chọc cười, Hướng Phi Hành buông tay khỏi vai Khương Hữu Hạ, nói: "Xin lỗi, em chưa rõ quy củ của thị trấn."

Khương Kim Bảo hít sâu một hơi rồi mới lạnh lùng đáp "Ừm".

Xe của Hướng Phi Hành đỗ ngay trước cổng siêu thị mà cháu gái thích đi nhất, một chiếc ô tô con màu đen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!