[11:30 Bố: Mai mấy giờ bay? Gửi số hiệu chuyến bay cho Tiểu Triệu để nó bảo tài xế đón con.]
[12:52 Hướng Phi Hành: Không cần, con tự về.]
[13:20 Khương Hữu Hạ: Ông xã, trưa nay ăn cơm, anh hai lại rầy em hẹn hò bao nhiêu lâu rồi mà chưa dẫn anh về, em gạt ảnh là anh đi công tác ở châu Phi rồi, người châu Phi không có đón Tết, hổng biết ảnh có tin không nữa…]
Tám giờ tối 28 tháng Chạp, trong văn phòng, sau khi gửi đi những chiếc mail cuối cùng rồi họp online lần cuối với trụ sở chính, Hướng Phi Hành mới kết thúc toàn bộ công việc cuối năm.
Trong khu văn phòng tầng 43 của trung tâm tài chính Hối Giang chỉ còn lại khu vực của anh và Từ Tẫn Tư là còn sáng đèn.
Hướng Phi Hành đang chuẩn bị về thì lại nhận được cuộc gọi từ một nhà đầu tư nước ngoài. Nhà đầu tư cố tình gọi đến chúc tết sớm, anh khách sáo nói cảm ơn. Trong lúc trò chuyện, chợt có thứ gì đó chớp tắt bên ngoài cửa kính hấp dẫn tia nhìn của anh. Anh ngoái nhẹ đầu lại nhìn, thì ra là tòa nhà đối diện vừa bắt đầu màn trình diễn ánh sáng mừng năm mới, ánh sáng hóa phép hiện lên bốn từ "Cung chúc tân xuân" trên màn hình lớn.
Mấy hôm rồi, trước khi Khương Hữu Hạ về quê đã kể với Hướng Phi Hành về màn trình diễn ánh sáng mừng năm mới của thành phố Giang nhưng tiếc vì mình không kịp ở lại xem, dặn anh nếu có thấy thì phải chụp lại cho cậu.
Hướng Phi Hành đang gọi điện thoại nên chưa chụp được, chỉ vừa hỏi thăm chuyện đời sống của nhà đầu tư, vừa nhìn tòa nhà đối diện đến ngây người.
Ngày đông ở thành phố Giang trời tối sớm, mặt trời vội vàng khuất bóng để nhường sân khấu cho những tòa nhà ven sông lên đèn.
Đồng hành cùng cảnh đêm nơi đây gần hai năm, Hướng Phi Hành nhớ rõ vị trí của từng tòa nhà và hướng đi của các con đường ở bên kia sông. Vì vậy, khi ánh mắt anh lướt qua những chiếc du thuyền trên sông và những tòa cao ốc san sát nhau, anh nhận ra ngay điểm khác biệt: chẳng biết từ lúc nào mà đốm sáng di chuyển trên làn xe mỗi lúc một thưa thớt, không còn cảnh xe cộ qua lại tấp nập như thường ngày.
Dân tỉnh đều đã nói lời tạm biệt với thành phố này để về quê đón Tết, giống như Khương Hữu Hạ đêm hôm trước và Hướng Phi Hành của ngày mai.
"Phi Hành, hôm qua tôi nghe nói sau Tết cậu sẽ được về trụ sở chính, chúc mừng nhé." Nhà đầu tư ở đầu dây bên kia cất lời tán dương thành quả công việc của Hướng Phi Hành tại thành phố Giang và chúc mừng anh thăng chức. Anh đáp lại vài câu khách sáo rồi cúp điện thoại.
Ngay sau đó, một thoáng ngẩn ngơ hiếm hoi không rõ cơn cớ chợt lóe lên trong lòng anh.
Có thể là vì những dấu hiệu khó mà làm lơ đang hiện lên rõ mồn một trước mắt.
Quãng đường đến công ty mỗi sáng, những ngõ hẻm tiêu điều hiu quạnh, trạm tàu và sân bay đông nghịt dân hồi hương như bản tin thời sự đã nói, cùng với lời chúc mừng đột xuất của nhà đầu tư, tất cả mọi thứ đều đang âm thầm dệt nên bức tranh mùa xuân. Chúng cũng đang nhắc nhở anh rằng, sắp đến lúc anh phải đi rồi, rời thành phố Giang và trở về nơi xuất phát.
Lẽ ra anh không nên có nỗi buồn ly biệt sướt mướt này. Kể từ khi tốt nghiệp thạc sĩ và đặt dấu chân vào ngành Thu mua và Sáp nhập, dù ít dù nhiều thì anh cũng đã có không ít lần thay đổi nơi cư trú.
Đối với anh, các thành phố hay địa điểm văn phòng chỉ tượng trưng cho những dấu mốc trên bản đồ sự nghiệp và một phần thành tựu của anh, thành phố Giang cũng không ngoại lệ.
Gần hai năm trước, Hướng Phi Hành được trụ sở chính của công ty cử đến thành phố Giang để tái cơ cấu chi nhánh. Bây giờ đã đến kỳ hạn, anh hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc và chuẩn bị rời đi. Mọi chuyện vẫn vận hành như bình thường, không có gì đặc biệt. Chỉ trừ mối quan hệ giữa anh và người kia ở thành phố này.
Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành liếc mắt nhìn tin nhắn trong điện thoại.
[18:35 Khương Hữu Hạ: Ông xã, anh vẫn đang ở công ty à? Em đến nhà dì rồi, chuẩn bị đánh mạt chược đây, em phải xử sạch bọn họ mới được.]
Lúc đó Hướng Phi Hành vẫn đang họp nên chưa trả lời, Khương Hữu Hạ cũng không gửi tiếp nữa.
Nhưng Hướng Phi Hành biết không phải Khương Hữu Hạ giận mình mà là đang bị họ hàng "xử đẹp" trên bàn mạt chược nên không có thời gian nói chuyện với anh nữa.
Tuy ngữ khí trong tin nhắn vô cùng tự đắc nhưng anh thừa hiểu Khương Hữu Hạ yếu mọi thể loại tính toán.
Anh thấy cảm xúc trong mình hơi rối ren, vẫn chưa thể quan tâm tình hình chiến trận của Khương Hữu Hạ. Anh cất điện thoại, đi sang văn phòng đang mở toang cửa kính của Từ Tẫn Tư, thấy hắn gác hai chân lên bàn chăm chú đọc tạp chí.
Từ Tẫn Tư là cánh tay đắc lực của Hướng Phi Hành ở chi nhánh này, nhỏ hơn anh một tuổi, không lâu nữa sẽ trở thành trụ cột của chi nhánh thành phố Giang, hai người khá thân thiết.
Hướng Phi Hành biết hắn đang đợi mình nên giơ tay lên gõ cửa.
Từ Tẫn Tư giật mình ngẩng đầu lên, vứt cuốn tạp chí sang một bên rồi cảm thán: "Tín đồ của tư bản cuối cùng cũng xong việc rồi à." Sau đó đứng dậy: "Đi nhậu thôi nào. Bữa cuối trước khi anh về rồi, không được từ chối đâu đấy, mọi người đang đợi anh đó."
Hướng Phi hành cũng không định từ chối, vì hiện giờ trong nhà anh đang có tình huống bất ngờ.
Trước Tết, Khương Hữu Hạ liên tục mua sắm quà cáp cho bạn bè người thân, chất cả đống trong phòng khách phải đến hai tuần trời, nhưng mới hôm trước đã đem đi gửi hoặc là vác về quê cả rồi.
Ban đầu Hướng Phi Hành còn đùa Khương Hữu Hạ về quê ăn Tết mà như làm kho vận chuyển, hỏi trêu cậu lén tuồn quà về làng sẽ trốn được thuế hải quan phải không, còn bảo cậu về quê nhớ đem hộ chiếu theo chứ không thì không quay lại thành phố được đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!