Chương 7: Phố Grant Avenue (1)

Từ trạm di trú ở vịnh Trung Quốc đến bến tàu nằm ở vịnh Ayara, cứ mỗi hai mươi phút lại có một chiếc xe cáp* đi qua, trạm xe cách trạm di trú 100 m. Khi cô gái với bộ quần áo màu tím thô kệch kia bước ra khỏi trạm di trú cùng mẹ thì đúng lúc một chuyến xe cáp rời đi.

(*Xe cáp là một trong những phương tiện giao thông nổi tiếng mang tính biểu tượng và lịch sử tại San Francisco. Ảnh.)

Hai đường ray chéo nhau băng qua cánh rừng rậm rạp, trạm xe cáp nằm ở vị trí ngã ba. Trên đảo gió rất lớn, hai cánh rừng xanh um rào rào trong gió, quần áo của cô gái kia cũng chừng như bị thổi phồng. Cô trở tay đè quần áo xuống dưới, đưa mắt nhìn chung quanh, bước chân nhanh nhẹn.

"Ceasar."

Anh quay đầu vịn cầu thang đi xuống, người đối diện ném cho anh một chùm chìa khóa.

Ceasar giơ tay đón lấy xâu chìa khóa kim loại kia, "Tôi tưởng sáng nay anh đã đưa Catherine đến Oakland rồi."

"Cô ấy nói mệt nên tôi đã bảo Daisy đưa cô ấy về nghỉ ngơi trước rồi."

"Anh không sợ con bé tỉnh lại sẽ phớt lờ anh ba ngày à?"

"Đợi ba ngày không phải tốt sao?"

Ceasar đưa mắt nhìn ra xa, không biết đang nghĩ gì mà không còn chế giễu anh ta như thường.

Andre nhìn theo ánh mắt anh, trông thấy chấm nhỏ màu tím kia thì bật cười, không nói gì.

Im lặng một lúc lâu, Ceasar đột ngột hỏi, "Anh nặng bao nhiêu?"

"Chừng một trăm bảy mươi pound."*

(*Bằng 77 kg.)

Ceasar đến gần ướm đo, "Sáu foot?"*

(*Bằng 1 mét 8.)

"Cỡ đấy. Sao vậy?"

"Không có gì. Đột nhiên mất khái niệm về thể trọng thôi."

Ceasar chống khuỷu tay lên lan can, suy nghĩ một hồi rồi nói, "Tôi nhớ anh từng nói cho tôi biết, gái điếm bán đến phố người Hoa, lần đầu tiên sẽ tính theo cân nặng."

"Ừ. Hơn một trăm năm trước, bọn buôn người đã dùng thuyền ba lá chở những cô gái trẻ đến đây. Chuyến đi kéo dài mấy tháng, người có thể chất yếu khó mà sống sót được. Những người khỏe mạnh thì lúc đến San Francisco cũng gần như gầy sọp hẳn đi. Ngay trong đêm đặt chân đến đây, những cô gái nào càng có thể trọng nặng thì người Trung Quốc càng cảm thấy cô ấy vừa khỏe mạnh lại may mắn, có thể bị hành hạ nhiều lần, không dễ chết nên giá đấu giá cũng cao hơn.

Tuy cái nghề này đã quá cũ, nhưng có rất nhiều tập quán vẫn được kế tục."

Ceasar im lặng nghe anh ta nói hết, đột nhiên bật cười làm vẻ mặt không hiểu, "Tám mươi lăm pound thì có thể bán được mấy đồng tiền?"

Chiếc xe cáp rung chuông leng keng, kèm theo tiếng gió vù vù thổi tới. Mẹ của cô gái kia đứng trên bậc thềm ở cửa mua vé xe, còn cô gái ấy đã nhanh chóng nắm lấy tay cầm bằng da, đứng trên bục bên ngoài thân xe, như thể đã mong ngóng từ lâu về phương tiện giao thông có một không hai này, và rốt cuộc hôm nay cũng được như ý.

"Nên tôi nói với cậu rồi còn gì, đó chỉ là một cô bé bình thường thôi."

Andre cười, "Không phải Catherine mười tuổi cũng chỉ tám mươi lăm pound sao? Cậu cứ làm khó con gái người ta làm gì."

"Chỉ mong là vậy." Đợi chiếc xe cáp kia bị cánh rừng che khuất, lúc này Ceasar mới sực nhớ ra, "Anh đưa chìa khóa cho tôi làm gì?"

"Không phải cậu nói trước khi tìm được nhà trọ ở thành phố, không muốn đến ngoại ô Oakland nhàm chán mà muốn ở chỗ của tôi sao?"

"Đúng thế."

Andre kiểm tra lại chìa khóa: "Chìa khóa xe, tầng hầm, cổng lớn, cửa phòng."

"Anh đi đâu vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!