Không đợi người học sinh kia mở miệng phản bác, Vân Hà đã giơ tay khoác vai Hoài Chân, đặt cán dù vào tay cô.
Rồi sau đó ôm chầm cô, dùng quốc ngữ không mấy sành sõi nói với du học sinh kia: "Hỏi bé em tôi làm chi? Tính bắt nạt nó phỏng?"
Du học sinh kia cực kỳ tức giận, gần như hừ mũi trả lời cô, "Tôi vừa thấy một nóc nhà đồng thời treo cờ Thanh Thiên Bạch Nhật và cả cờ Mỹ. Cô ta mặc trang phục hướng dẫn màu xanh lá, nên tôi mới đến hỏi."
Vân Hà cười, chỉ vào hội quán Nhân Hòa: "Tìm ai? Tôi nói cho anh biết: đi sang bên đó, dưới cờ Thanh Thiên Bạch Nhật tìm Hồng gia, hỏi ông ấy vì sao lại treo ảnh của Hoàng Liễu Sương. Đi đi."
Người thanh niên đeo kính, mặt đầy đứng đắn nhìn kỹ Vân Hà và Hoài Chân, rất bình tĩnh nói, "Tôi không rằng hai người không phải là người Trung Quốc."
Chuyện ầm ĩ đến mức này, Hoài Chân cũng không còn kiên nhẫn làm phát ngôn viên cho phố người Hoa nhàm chán nữa.
Cô cười hỏi ngược lại: "Anh đại diện cho toàn bộ Trung Hoa Dân Quốc đến thông báo với chúng tôi à? Câu này anh nên dùng tiếng Anh nói tôi nghe; thuận tiện tôi dùng tiếng Anh trả lời anh."
Du học sinh không hiểu.
Hoài Chân chỉ nhìn anh ta với gương mặt vui vẻ thế nào cũng được, rồi ôm eo Vân Hà dứt khoát quay đầu rời đi.
Người da trắng trẻ tuổi ở Long Island bước từ cửa hàng bán đồ lưu niệm, đang nói chuyện với Hayakawa
-kun chờ ngoài cửa.
Lúc hai người quay lại, Vân Hà đột nhiên nói, "Xe đẩy bán ice cream đến rồi kìa."
Hoài Chân nói, "Để em đi hỏi bọn họ có muốn chờ một lúc nữa không, nhân tiện đưa dù cho Ceasar luôn."
Có không ít người xúm lại quanh xe bán kem ly. Có điều oàn múa lân sắp phải đi qua đây, lát nữa mọi người cũng phải nhường đường.
Vân Hà sốt sắng thấy rõ, "Nhanh lên nhanh lên!"
Hoài Chân chạy xuyên qua đám đông.
Vừa thấy cô, ba người đàn ông dừng nói chuyện.
"Lát nữa chị em phải về đội đánh trống, trước đó muốn đến xe bán kem mua chút đồ uống mát."
"Ồ, không thành vấn đề, em cứ đi với cô ấy đi, đúng lúc Daisy và Catherine cũng ra muộn."
Hoài Chân cười xin lỗi Andre rồi nhìn sang Ceasar, đưa cây dù kia cho anh.
Trong sắc màu xanh biếc, một con rồng thân dài màu vàng vảy sáng rực uốn lượn.
Ổ trục mới được làm bằng trúc rất trơn, Hoài Chân kéo ra khép lại hai lần.
Ceasar nhìn dọc từ dù lên trên, lại cúi đầu nhìn xuống chiếc dù cao hơn nửa người lúc cụp lúc xòe trong tay cô, chợt cảm thấy hơi buồn cười.
Không biết vì sao, anh luôn có cảm giác cô có thể nằm vừa vào trong chiếc dù này, hoặc đơn giản là nhảy ra từ nó.
Hoài Chân dừng động tác, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh hỏi, "Anh cần thứ này đúng không?"
Anh cụp mắt, "Sank you."
Hoài Chân trợn mắt lên, đưa dù cho anh rồi lập tức quay đầu đi, chạy nhanh đến cạnh xe kem. Hayakawa từ từ đuổi theo.
Đợi người đi rồi, Ceasar bật cười, "soạt ——" một tiếng mở dù lên.
Hai người cùng nhìn chăm chú nghiên cứu cây dù.
Ceasar đột nhiên nói, "Cho nên đó là phụ nữ Trung Quốc. Không phải phụ nữ Nhật Bản hay Việt Nam, hay phụ nữ nước nào khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!