Chương 18: Phố Lombard (2)

Mấy phút sau, thực khách lần lượt ra về. Ngoài cửa đã treo tấm bảng đóng cửa, trong nhà hàng chỉ còn lại một nhân viên đứng chờ cùng một bàn khách.

Có lẽ vì nguyên nhân như thế nên đầu bếp chính đã bỏ thêm rất nhiều nguyên vật liệu vào Lasagna và điểm tâm ngọt, bởi vậy khi ăn rất có cảm giác thỏa mãn.

Ngoài cửa sổ là ánh đèn sáng chói trong thành phố, cách một cánh cửa thủy tinh, thế giới trong này yên tĩnh ấm áp.

Một bên là đế chế tư bản với một nền pháp trị hoàn chỉnh trong thời đại hiện nay, một bên là một xã hội hoang dã với hệ thống luật pháp gần như là vô dụng.

Thân ở trong đế quốc này thì cô không thể tránh khỏi xã hội này. Mới đầu thấy không có gì, chẳng sợ chi, nhưng sau khi sống sót sau tai nạn, biết được có giờ phút lúc này hoàn toàn chẳng dễ chút nào thì cô bất chợt thấy buồn.

Cảnh tượng khó hiểu này khiến cô nhớ đến cảnh Chihiro òa khóc lúc nhai bánh*. Mới đầu Hoài Chân còn cố kìm nén, nhưng khi đưa món tráng miệng vào miệng, rốt cuộc cô không nhịn được nữa, lập tức cúi gục đầu, trên váy nhanh chóng ướt nhẹp.

(*Đây là cảnh trong phim Vùng Đất Linh Hồn, ảnh.)

Bả vai yếu ớt rung động, cánh tay bé nhỏ đặt trên bàn lặng yên rút khăn giấy.

Ceasar im lặng nhìn thấu.

Khóc xong, cô xì nước mũi thật mạnh, trong chốc lát Hoài Chân cảm thấy thoải mái hơn.

Lúc này cô mới nhớ đến người đối diện, buổi tối nay anh đã bất ngờ mua về một người từ trong tay kẻ buôn người, làm chuyện cả đời này không nghĩ đến, nói không chừng còn khó hiểu hơn cô, thậm chí chính bản thân anh còn chưa hiểu được.

Thật kỳ lạ.

Nghĩ đến đây, cô cười "phì" một tiếng.

Ceasar: "…"

Hoài Chân lau nước mắt, ngẩng đầu lên.

"Khá hơn rồi hả?"

"Ừm."

Ceasar vẫy tay. Chuông gió ngoài cửa kêu ting tang, Hoài Chân ngoái đầu lại, thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục đi đến nói với nhân viên phục vụ một câu, rồi sau đó cầm hóa đơn tới giao cho anh.

Anh đứng dậy, "Đi thôi."

Mưa phùn rơi lất phất, Hoài Chân vừa bước ra khỏi nhà hàng, lập tức có chiếc dù lớn màu đen che trên đỉnh đầu.

Tiên sinh Thompson không hề có chút gì gọi là tò mò trước sự tồn tại và thân phận của cô, thái độ nghiệp vụ và phong độ rất tốt, lịch sự nho nhã mời cô lên xe.

Hoài Chân nói cám ơn, quay đầu lại, thấy Ceasar cũng che dù đi theo sau.

Cửa xe mở ra, Hoài Chân ngồi vào.

Cửa vẫn chưa đóng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn, Ceasar đứng ngoài cửa kính dùng tiếng Anh nói với cô: "Ngồi dịch vào trong giùm, cám ơn."

Hai người ngồi hai bên ở băng ghế sau, bầu không khí vô cùng gượng gạo.

"Số 109 phố Lombard." Anh nói.

Xe từ từ lăn bánh, trong thế giới nhỏ bé và tối tăm, ánh sáng từ từ lóe lên ngoài cửa sổ, chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác.

Cô dần thấm mệt khi đi trên đoạn đường núi ngoằn ngoèo ở San Francisco, dựa vào cửa kính chợp mắt một lúc

Hoài Chân chẳng hề hay biết chiếc giày thêu trên chân đã tuột xuống. Một tiếng động nhỏ vang lên, Ceasar nghiêng đầu sang, trông thấy đôi chân xinh xắn trắng nõn lộ ra dưới vạt váy màu đỏ.

Mười móng chân sơn đỏ trên bàn chân tinh xảo. Màu đỏ đã bong tróc ít nhiều, lộ ra móng chân trắng mịn, nổi bật hẳn trên bộ váy cưới cũng màu đỏ nốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!