Thực ra tác giả có bảo không quá liên quan đến chính văn nên tách riêng các ngoại truyện này sang một thread mới, tên là "Kim Sơn Ngoại Truyện".
Nhắc tới chuyện quen biết Hayakawa
-kun, phải nói đến con đường phát tài của tôi.
Bắt đầu từ năm mười tuổi, tôi đã đi làm thêm để tích góp học phí đại học cho mình. Mới đầu là học nghề trong tiệm làm tóc ở phố người Hoa, Phàn Tương trong tiệm làm tóc nói cắt hỏng cũng không sao, bởi vì người Hoa không quan tâm kiểu tóc của mình như thế nào, về sau tôi mới biết hàng xóm cũng thương con cháu người Hoa nhà mình, nên mới dùng cách này để cho tôi ít tiền tiêu vặt.
Dần dà mới biết mình không có tài trong việc hớt tóc, lên trung học bèn đổi sang chỗ khác làm thêm, chủ yếu là làm ở cửa hàng tạp hóa Nhật Bản, vì người Hoa cũng mở rất nhiều tiệm tạp hóa Nhật Bản ở ngoài phố người Hoa, có cơ hội tiếp xúc với mấy đứa người da đỏ da đen bằng tuổi. Thế giới bên ngoài phố người Hoa khiến tôi cảm thấy vô cùng thú vị, bởi vì phố người Hoa vốn bị ngăn cách cô lập, mà đám học sinh như chúng tôi cũng bị cấm đi học cùng người da trắng. Tôi cảm thấy, vì trẻ con người Hoa chúng tôi thông minh hơn tụi nhóc da trắng cùng lứa nhiều, nên mới khiến phụ huynh da trắng cảm thấy khủng hoảng và đố kỵ.
Đến năm thứ ba trung học, tôi đã kiếm đủ 100 đô la. Ông chủ Khưu của tiệm tạp hóa Nhật Bản, quận Sunset có quan hệ và địa vị trong xã hội người da trắng, nhờ sự giúp đỡ của ông ấy, tôi được vào làm phục vụ ở một nhà hàng nước Pháp tại phố Tài Chính, thời gian làm việc từ 6 giờ tối đến 11 giờ tối các ngày trong tuần và cả ngày Chủ Nhật, một tuần có thể kiếm được 9 đô la.
Nhà hàng đó là nhà hàng Pháp nổi tiếng tại phố Tài Chính. Lúc đó tôi đang học năm cuối cấp hai ở phố người Hoa, đang muốn thi vào trường cấp ba bên ngoài phố người Hoa, nhưng tỷ lệ học lên rất thấp, các bạn học người Hoa và Nam Á cùng trường rất chịu khó, còn tôi thì vẫn đi làm thêm như trước, thậm chí còn vì chuyện này mà cãi nhau một trận với mẹ. Mẹ tôi nói, con có giỏi cứ đi làm thêm tiếp đi, đừng học cấp ba nữa, cứ đến nhà hàng Tây làm công cả đời đi. Bạn học trường con ngày nào cũng học trên mười sáu tiếng đồng hồ. Ngay tới Hoàng Annie cũng học thêm một giờ tiếng Anh buổi tối, con biết không hả?
Tôi nói, con cũng có thể học trên mười sáu tiếng, có vấn đề gì không?
Trong mấy tháng đó, mỗi ngày tôi chỉ có thể ngủ bốn tiếng, sáu giờ sáng phải ra ngoài, đến tám giờ kết thúc bữa sáng ở nhà hàng Tây, tôi lại tất bật chạy về phố người Hoa. Có lúc còn chẳng kịp cởi đồng phục phục vụ, ngồi trong lớp mà cả người bốc mùi hành tây. Có điều không bạn học người Hoa nào chê cười tôi vì chuyện này.
Ngày nào mẹ cũng khóc, hỏi một cô gái như tôi, việc gì phải để mình vất vả như vậy?
Tôi nói con đã đi làm thêm sáu năm rồi, tổng cộng mới kiếm được 100 đồng. Nhưng học phí đại học một năm ít nhất cũng phải hai trăm ba trăm đồng, nếu lên cấp ba thì càng không có thời gian làm thêm. Nhà hàng Tây này, mỗi tuần cho con 9 đồng, như vậy trước khi lên đại học có thể kiếm đủ 170 đồng. Mẹ, không phải mẹ đã từng bảo con học hành cho tốt, để không ai xem thường người Hoa chúng ta sao?
Tiệm giặt giũ nhà tôi là cửa tiệm tại nhà, từ lâu mẹ đã muốn chuyển đến nhà trọ nhỏ, dù đơn sơ cũng được, chí ít như thế còn có thể diện. Bà thức khuya dậy sớm làm công cho người da trắng, đến nay vẫn chưa tiết kiệm đủ tiền thuê nửa căn nhà. Tôi biết chắc chắn cha mẹ không trả nổi học phí đại học, nên tôi vất vả một chút cũng chẳng sao. Nhưng nếu tôi sớm biết vì chuyện này mà mẹ đi làm việc xấu, thì nhất định lúc ấy tôi sẽ nghe lời bà.
Có điều chuyện này để sau hẵng nói.
Nhà hàng Tây tên là Nana, nghe như tên của một người đẹp nước Pháp đương độ trẻ tuổi. Đây cũng là một nhà hàng nổi tiếng, muốn đến đó làm việc không phải là chuyện dễ dàng. Tôi có thể đến đó là bởi vì, ông chủ Khưu của tiệm tạp hóa cũ có giao tình với đầu bếp chính làm bữa sáng ở đây, đầu bếp chính khen tôi không ngớt lời, ông chủ lại cảm thấy người Hoa cần cù, cân nhắc một hồi rồi nhận tôi vào làm.
Tiêu chuẩn nhà hàng thuộc loại hạng nhất, chén đĩa đều được vận chuyển từ châu Âu tới, thực khách cũng rất sang trọng, nhiều ít cũng có tác phong của người nổi tiếng.
Ở Nana, bữa sáng gồm khoai tây rán, trứng chiên nấm cùng pancake thêm một ly cà phê, một suất tốn 2 đô la, vậy mà trông không khác gì bánh khoai tây chiên hai lăm phút một mẻ, nấm mỡ chiên và bánh nướng ở phố người Hoa cả, cũng không biết rốt cuộc là kẻ ngốc nào lại sẵn sàng đến đây tiêu xài. Về sau tôi mới phát hiện, bọn họ không những tốn tiền dùng bữa sáng, mà còn lãng phí thời gian.
Cũng có một anh chàng người Hoa như tôi không hiểu được cách thức kinh doanh của nhà ăn nổi tiếng này, chính là Hà Thiên Tước.
Ngoại hình anh ta khá bình thường, tóc đầu đinh dựng đứng* – là tác phẩm đúc từ một lò ai cũng như ai của thợ cắt tóc trên phố người Hoa, áo thun quần dài như hòa làm một với cơ thể anh ta. Vì quanh năm giúp việc sau bếp, nên mỗi lần anh ta đi ngang qua là có thể ngửi được mùi thức ăn lẫn mồ hôi, mà đa số còn có mùi chua qua đêm. Người ngoài nhắc đến Hà Thiên Tước, ấn tượng đầu tiên nhảy ra trong đầu chính là cái mùi đó.
Còn nếu muốn nói gương mặt anh ta trông thế nào, thì thực sự quá mơ hồ.
(*Một kiểu tóc phổ biến thời dân quốc. Ảnh.)
//
Tôi cũng chỉ nói chuyện với anh ta dăm ba câu, ngoài hỏi tiền công thì cũng là bảo anh ta "ít nhất mỗi tuần anh đến phòng tắm Trần gia tắm hai lần có được không?". Vì tôi sợ nếu anh ta không tắm, sẽ khiến phục vụ đầu bếp ở Nana cũng nghĩ tôi không thích tắm.
Thật sự quen biết Hà Thiên Tước, là bởi vì một sáng ngày nào đó, Thiên Tước cãi ầm một trận với chủ của Nana. Thực ra cũng không thể tính là cãi vã, mà là ông chủ Nana nhắm vào Hà Thiên Tước, liên tục nhục mạ và gây khó dễ cho anh.
Lúc đó tôi đang dọn thức ăn thay nhân viên phục vụ, đột nhiên có người kéo tay áo tôi, thấp giọng nói bằng tiếng Anh, "Chào quý cô, cô có thời gian rảnh không?"
Vì tôi đi quá nhanh nên suýt nữa khay dĩa đã rơi xuống đất, khẽ khiển trách: "Khách không được tùy tiện đến sau bếp, quý ngài biết điều này đúng không?"
Lúc ấy tôi rất bận, không có kiên nhẫn nghe vị khách liều lĩnh xông vào bếp nói nhảm, chứ đừng nói là có tâm tình xem anh ta có dáng dấp ra sao, mơ hồ chỉ nhớ được là một người gốc châu Á thanh tú, hai má sạch sẽ, mặc âu phục sát người, nói tiếng Anh rất chuẩn.
Anh ta thong thả nói, "Sau bếp có tranh chấp, một cậu người Hoa bị Adrien xua đi tắm… Không biết đã xảy ra chuyện gì nữa. Cô không muốn đi xem sao à?"
Lập tức, trong đầu tôi nhảy ra giọng điệu chậm rãi lúc nói của Hà Thiên Tước ("Anh có tắm… mỗi tuần, mỗi tuần đều đến phòng tắm Trần gia.") Không ngờ anh lại vì chuyện này mà cãi nhau với người ta. Nếu anh gây gổ, chỉ sợ sẽ giẫm đuôi người ta. Rất nhiều người con trai ở phố người Hoa đều giống anh, dễ bị người ta bắt nạt, lần nào bị ức hiếp cũng im lặng, đến ngày nào đó khi thực sự bùng nổ thì thật đáng sợ.
Nghĩ đến đây, tôi bèn nhờ cô gái tôi quen làm giúp tôi mấy phút, sau đó lập tức đến phòng tắm nam.
Lúc tôi đến nơi thì cuộc cãi cọ đã kết thúc, Adrien vừa hút thuốc vừa đi ra khỏi phòng tắm, trừng mắt lên hỏi tôi, đang trong giờ làm lại chạy đến đây, không muốn tiền típ nữa hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!