Anh cúi đầu nhìn cô chăm chú, lông mi dài cụp xuống, như rơi vào đầm nước sâu trong khu rừng yên ắng. Sắc trời tối om không thấy rõ đường nét bóng hình, chỉ có mỗi đầm nước sâu kia là điểm sáng trong đêm.
Cô nheo mắt làm quen mới thấy rõ được, đôi môi thường xuyên mím chặt lại đang nở nụ cười như có như không.
Nghe thì như đang hỏi, nhưng vẻ mặt nghiêm túc kia rõ ràng là đang chắc nịch. Hoài Chân nghĩ bụng, bởi vì cuộc điện thoại kia mà nhìn tâm trạng anh ta có vẻ không tệ lắm.
Người đàn ông vạm vỡ kia đẩy đám đông ra, bước đến thúc giục, "Phải đi rồi."
Ceasar ngăn gã lại, "Hai phút thôi."
Gã im lặng đứng chờ ở một bên đường. Trên con phố huyên náo chật chội, người người vội vã đều ngẩng đầu nhìn tổ hợp không tương xứng song cũng rất hài hòa này.
Chỉ hai phút thì có thể nói được gì?
Đủ nói rõ về tiền đặt cọc thôi.
Anh dùng tiếng Anh hỏi, "Bao nhiêu?"
"Tôi hy vọng có được ba nghìn năm trăm đô la."
Ceasar cúi đầu nhìn cô.
"Không ngờ cô cũng trị giá nhiều nhỉ?" Anh cười hỏi.
Câu hỏi này bao hàm quá nhiều suy đoán và xác nhận bằng chứng. Hoài Chân bị anh nhìn đến sợ hãi, vội quay đầu đi chỗ khác, "Tôi nghĩ cũng sẽ không đắt lắm, chỉ có một cơ hội lần này thôi… nên không hy vọng có gì bất trắc."
Đột nhiên Ceasar nhướn mày: "Tự mình đấu giá cho mình?"
"Ừ."
"Cô đã đến mấy nơi đấu giá tương tự như thế bao giờ chưa?"
"Giống triển lãm tranh và đồ cổ hả?"
Ceasar chậm rãi cười, "Cô cảm thấy mình thuộc loại nào trong số đó?"
"…"
"Đúng là nực cười, tự mình đấu giá liệu có thích hợp không?"
"Nếu không thì biết làm thế nào đây? Ngoài bản thân ra, ai mua tôi cũng sẽ không…" Đột nhiên Hoài Chân nhìn Ceasar.
Người này bài trừ người Hoa. Người này rất ghét người Hoa!
"Đừng nhìn tôi với ánh mắt đấy." Ceasar hiểu ra ý đồ của cô, "Tôi không thích hợp."
Hoài Chân bất đắc dĩ cười, tuy không nói gì thêm nhưng tia sáng vừa lóe lên trong mắt đã biến mất.
Bắt được nụ cười này, đột nhiên trong lòng Ceasar dâng lên cảm xúc khác thường.
Nghĩ ngợi một lúc, anh đưa balo cho cô: "Cũng khoảng ba nghìn năm trăm đô. Chúc cô suôn sẻ, không bị người ta nửa đường phá hỏng. Không cần viết giấy nợ, tự biết nợ bao nhiêu là được. Không cần phải trả gấp, tôi còn có việc nhờ cô. Đã biết chưa?"
Không kịp đợi Hoài Chân hỏi kỹ, người đàn ông vạm vỡ kia đã đi tới thúc giục.
"Tôi đi đây."
Ceasar khoát tay như đang đuổi khách. Chân phải đi ủng giẫm lên lề đường dưới mái hiên, một tay đút trong túi quần, song không hề có vẻ muốn rời đi.
Anh đứng yên tại chỗ. Không biết vì sao, anh lại không thể xóa đi được đôi mắt dần tối đi kia dưới cái nhìn chăm chú của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!