Chương 49: (Vô Đề)

Cố Trường Quân nhanh chóng đến nơi, đón Tiêu Mộng Hồng rồi đưa cô đến một nhà hàng tên Bảo Châu gần khu vực Sùng Văn Môn. Nhà hàng này do người Đức mở, tuy không nổi tiếng bằng khách sạn Lục Quốc, lại nằm ở vị trí hơi khuất, nhưng mức độ sang trọng thì chẳng hề thua kém. Bên trong đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn có thang máy

- một thứ vẫn hiếm thấy ở các nhà hàng Bắc Bình bây giờ. Nhân viên phục vụ là người Đức, chu đáo và tinh tế, đảm bảo tính riêng tư và an toàn tuyệt đối.

Vì vậy, nơi đây trở thành lựa chọn hàng đầu của những người muốn bàn chuyện riêng tư mà không muốn lộ diện ở khách sạn Lục Quốc.

Cố Trường Quân có vẻ là khách quen ở đây. Vừa bước vào, một nhân viên lễ tân người Âu đã lập tức bước tới, không hỏi han gì nhiều mà đưa ngay cho anh chìa khóa. Anh nhận lấy, dẫn Tiêu Mộng Hồng đi thang máy lên tầng cao nhất, vào một căn phòng sang trọng. Đẩy cửa cho cô bước vào trước, anh đi theo sau rồi nói:

"Dạo này em đừng quay lại hẻm Tam Tỉnh nữa. Cứ tạm nghỉ ngơi ở đây đã. Đồ đạc của em, lát nữa tôi sẽ cho người mang tới."

Tiêu Mộng Hồng mở cửa sổ, lặng lẽ đứng nhìn ra ngoài một lúc, rồi quay lại hỏi: "Chuyện này là ai làm?"

Cố Trường Quân đi tới đứng sau lưng cô, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc cổ trắng ngần thấp thoáng dưới mái tóc mềm mại. Ý nghĩ muốn đưa tay chạm nhẹ bỗng chốc lướt qua trong đầu, nhưng anh nhanh chóng kìm lại, giọng vẫn bình thản:

"Là cậu hai nhà họ Diệp. Lần trước ở khách sạn Lục Quốc đã xảy ra va chạm với tôi. Có lẽ lần này muốn mượn chuyện này để trút giận."

Tiêu Mộng Hồng xoay người, nhìn thẳng vào anh.

"Lần này hắn bịa đặt trắng trợn như vậy, sau này có khi nào còn tiếp tục gây rắc rối không?" – cô khẽ hỏi, giọng mang theo lo lắng.

"Cậu hai nhà họ Diệp cũng chỉ có mấy chiêu trò đó thôi, không tạo nên sóng gió gì đâu." – Cố Trường Quân thu ánh nhìn về, nhẹ giọng đáp – "Nghe nói ba hắn với anh rể hắn có quan hệ thân thiết với Đường Tử Tường ở Hành chính bộ."

Anh liếc nhìn Tiêu Mộng Hồng, có lẽ cảm thấy không cần thiết phải nói nhiều với cô về chuyện này nên đổi giọng:

"Em đừng lo. Lần này chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Trừ khi có biến động lớn, người nhà họ Diệp không dám công khai đối đầu với ba anh và Tư lệnh Hứa. Nếu không thì chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không lặp lại."

Giọng anh chắc chắn khiến Tiêu Mộng Hồng thấy yên tâm phần nào. Nhưng cô chợt nhớ ra một chuyện, liền nói tiếp:

"Chỉ e ngày mai sẽ có thêm nhiều tờ báo đăng lại tin đó. Anh có cách nào ngăn lại không?"

Cố Trường Quân bước đến đứng cạnh cô, tựa người vào khung cửa sổ.

"Đức Âm à, Bắc Bình có mấy chục tòa soạn báo. Dù anh có muốn can thiệp cũng không thể khống chế hết được họ đăng gì hay không đăng gì. Huống hồ, loại bài viết như thế này, nếu không có đơn kiện phỉ báng và thắng kiện thì hoàn toàn không đủ để xử lý theo luật."

"Vậy phải làm sao bây giờ? Mặc cho người ta truyền đi khắp nơi à?" – cô nhíu mày, giọng u uất.

"Nổi giận, gửi thư chất vấn nhà họ Diệp để đòi lại danh dự, đó là hạ sách. Làm ngơ, để thời gian làm chuyện dần nguôi, đó là trung sách."

Anh dừng lại một chút, rồi ánh mắt dịu dàng nhìn cô:

"Còn nếu chúng ta cùng nhau trở về, sớm xuất hiện cùng nhau ở nơi công cộng, để mọi người tận mắt thấy, thì sóng gió sẽ tự nhiên lắng xuống. Đó là thượng sách."

"À đúng rồi," anh như chợt nhớ ra điều gì, "Vài ngày nữa là tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ Trần Đông Du. Dự định sẽ tổ chức ở một khách sạn lớn, nhiều nhân vật trong giới quân chính cũng sẽ tham dự. Lúc đó chúng ta có thể cùng đi. Bà Trần trước đây từng nhắc đến em trước mặt tôi, nói đã lâu không gặp, rất nhớ em. Bà còn nhờ tooi nói với em nhất định phải đến.

Em sẽ đi chứ?"

Anh vừa nói vừa chăm chú nhìn cô, ánh mắt không rời. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, anh đứng ngay bên cạnh cô.

Cô hơi chần chừ, nhíu mày: "Tôi…"

Gió nhẹ từ khung cửa sổ khẽ mở lùa vào, tấm rèm màu tím lay động nhẹ nhàng, che đi một phần khuôn mặt anh. Vẻ mặt anh dường như căng thẳng hơn, nhưng đôi mắt đen nhánh lại sáng lên rõ rệt, ánh lên sự mong đợi mà anh không giấu được.

Tiêu Mộng Hồng lại càng không biết nên nói gì.

"Từ phía tôi mà nói, dĩ nhiên là tôi hy vọng em có thể trở về." – anh khẽ nói – "Nhưng đó chỉ là mong muốn và gợi ý từ tôi thôi. Quyết định hoàn toàn là ở em. Tôi tuyệt đối sẽ không ép buộc em."

Nói xong, anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, rồi chuyển sang chủ đề khác: "Vậy tối nay em cứ ở lại đây nhé? Tôi sẽ nhờ chị hai hoặc tiểu Ngũ tới ở cùng em cho có bạn."

"Không cần phiền các chị ấy đâu. Tôi ở một mình cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!