Chương 48: (Vô Đề)

Khi từ bệnh viện bước ra, tâm trạng Cố Trường Quân nhẹ nhõm và vui vẻ đến lạ. Sau quãng thời gian dài đằng đẵng chỉ biết chờ đợi trong vô vọng, lại từng vì mất kiểm soát cảm xúc mà khiến cả hai một lần nữa rơi vào căng thẳng, thì bây giờ, cuối cùng anh cũng dần dần tìm ra được cách để đối diện với cô.

Tuy lần thử thuyết phục vừa rồi vẫn chưa nhận được lời đồng ý từ cô, nhưng so với thái độ lạnh lùng như sương giá trước kia, rõ ràng cô đã mềm mỏng hơn rất nhiều. Thậm chí, cuối cùng cô còn chịu nói một câu: để cô suy nghĩ thêm.

Chỉ một câu thôi, nhưng đối với anh, đó đã là một sự thay đổi rất rõ rệt.

Dù xã hội bây giờ đã dân chủ, nhưng sự phân chia giai cấp vẫn luôn là một thực tế không thể chối bỏ. Mà anh

- Cố Trường Quân

- chính là người xuất thân từ tầng lớp thượng lưu cao nhất. Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của anh đều thuận buồm xuôi gió, có thể nói là được trời ưu ái, muốn gì được nấy, chưa từng gặp phải trở ngại đáng kể nào. Trong suốt 26 năm cuộc đời, điều duy nhất từng khiến anh cảm thấy tổn thương và nhục nhã, chính là việc anh phải nghe theo sắp đặt của ba mẹ để cưới người vợ tên Tiêu Đức Âm kia.

Cố Trường Quân chưa bao giờ phủ nhận bản thân là người lạnh lùng, ít tình cảm. Khi anh mười lăm mười sáu tuổi, trong khi đám công tử con nhà quyền quý xung quanh bắt đầu có những hành vi mờ ám với hầu gái trẻ trong nhà, thì anh lại hoàn toàn không hề hứng thú. Thậm chí, mỗi khi nghe họ khoe khoang những "chiến tích" giường chiếu như thể đó là thứ đáng tự hào, anh chỉ cảm thấy ghê tởm.

Thứ thật sự thu hút sự chú ý của anh là thế giới bên ngoài. Vì vậy ngay từ khi còn rất trẻ, anh đã chủ động lựa chọn du học, rồi sau đó theo đuổi sự nghiệp hàng không. Sau khi kết hôn ở tuổi hai mươi, người vợ vừa xinh đẹp vừa tài giỏi cũng không thể nào giữ được trái tim anh. Đôi khi nghĩ lại, anh cũng phải thừa nhận, việc Tiêu Đức Âm phản bội hôn nhân, một phần là kết quả từ cách cả hai sống với nhau sau khi cưới. Anh không có thời gian, cũng chẳng có hứng thú để đặt quá nhiều tâm trí vào người vợ của mình.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn cho đến ngày anh biết được rằng Tiêu Đức Âm đã có người đàn ông khác, thậm chí còn muốn ly hôn với mình.

Không thể nghi ngờ gì nữa, trên đời này không có người đàn ông nào có thể thản nhiên tiếp nhận chuyện bị vợ phản bội, cho dù người chồng ấy, thật ra cũng chẳng dành cho vợ mình bao nhiêu tình cảm sâu đậm.

Anh cảm thấy sửng sốt. Bởi vì trước giờ, anh luôn cho rằng mình và Tiêu Đức Âm sẽ sống với nhau cả đời như một cặp vợ chồng đúng nghĩa, giống như ba mẹ anh vậy. Càng nghĩ, anh càng thấy chán ghét đến tột độ. Bởi vì anh là kiểu người, dù về mặt thể xác hay tâm lý, đều mang theo sự ưa sạch sẽ và rạch ròi đến mức gần như cực đoan.

Lúc đó, đúng là anh cũng đã từng có ý định ly hôn với cô. Nhưng rồi, mọi chuyện phát triển theo hướng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh. Trước tiên là ba anh phản đối gay gắt, khiến việc ly hôn bị kéo dài lê thê. Tiếp đó, anh phát hiện Tiêu Đức Âm lén bỏ trốn đến Thượng Hải. Anh lập tức đưa cô trở về, thậm chí giam lỏng cô ở Thừa Đức.

Tất cả, đều bắt đầu trở nên sai lệch từ khoảnh khắc đó.

Mẹ anh, bà Cố, nói rằng bây giờ anh đã bị Tiêu Đức Âm mê hoặc. Và anh cũng không phủ nhận điều đó. Bởi vì hiện tại, quả thực cô có chút gì đó khiến anh không thể rời mắt. Chỉ cần nhớ đến cô, trong lòng anh sẽ như có một nơi nào đó ngứa ngáy âm ỉ, mà chính anh lại không sao kiểm soát được cảm giác này.

Từ trước đến nay, anh chưa từng vì bất kỳ người phụ nữ nào mà có cảm giác giống như khi đối diện với Tiêu Đức Âm bây giờ. Khi nhận ra bản thân dần bị cô thu hút, anh cũng bắt đầu trải nghiệm cảm xúc ghen tuông và không cam lòng, thứ cảm xúc mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ có. Anh bắt đầu thao thức nhớ đến cô, dốc hết tâm trí suy tính xem phải làm gì để khiến cô một lòng một dạ với mình.

Cố Trường Quân không nghĩ rằng mình yêu cô. Và anh cũng tin rằng bản thân vĩnh viễn không thể nào yêu cô, người phụ nữ từng khiến anh mất hết thể diện vì ngoại tình. h*m m**n chinh phục và tình yêu, với anh vốn dĩ là hai thứ hoàn toàn khác biệt. Điểm này, anh hiểu rất rõ. Mà hiện tại, thứ khát vọng mãnh liệt nhất trong lòng anh, chính là: chinh phục được cô.

Thật ra, anh cũng không rõ rốt cuộc mình bắt đầu thay đổi từ lúc nào, từ chỗ chỉ đơn thuần có hứng thú với cô, đến trở nên như bây giờ, khát khao mãnh liệt phải chiếm lấy cô cho bằng được. Có lẽ, chính là từ lần cô đuổi theo anh đến tận Hàng Giáo, thẳng thừng yêu cầu ly hôn, mọi thứ đã bắt đầu đổi khác từ khoảnh khắc đó.

Anh phải thừa nhận, đêm hôm đó, anh đã hành động một cách ngu ngốc đến mức giờ nghĩ lại còn cảm thấy chính mình đáng khinh. Thế nhưng anh lại không thể kiềm chế nổi bản thân, khát vọng chiếm hữu lấy cơ thể của người phụ nữ ấy, người vừa mới nói muốn cắt đứt hoàn toàn với mình. Toàn bộ lòng tự tôn của một người đàn ông trong anh, trong khoảnh khắc bị cô dùng ánh mắt lạnh lùng, chán ghét nhìn thẳng vào mắt đều tan biến sạch sẽ.

Cảm giác ngay sau đó là nỗi xấu hổ và thất bại đến mức anh không thể ngẩng đầu. Thậm chí, ngay cả khi vừa biết tin cô ngoại tình, cảm giác thất bại lúc đó cũng không đau bằng khoảnh khắc ấy.

Anh có thể không so đo chuyện quá khứ, có thể bỏ qua hết những tổn thương cũ để một lần nữa muốn cùng cô làm lại từ đầu. Nhưng cô lại hoàn toàn không thèm để mắt tới anh, thậm chí còn nhìn anh như một thứ gì đó dơ bẩn, đáng ghê tởm. Anh trằn trọc suốt đêm, cuối cùng mới đưa ra quyết định đồng ý ly hôn. Nhưng sâu thẳm trong đáy lòng, vẫn còn sót lại một tia không cam lòng khó mà xóa sạch.

Cố Trường Quân từ nhỏ đã là người cực kỳ kiêu ngạo, không cho phép bản thân thất bại, càng không thể chịu đựng nổi sự phản bội.

Khi còn nhỏ, anh từng nhặt một con chó hoang sắp chết bên đường, mang về nhà chăm sóc. Anh nuôi nó suốt nửa năm, dần dà cũng có chút tình cảm. Thế nhưng một ngày nọ, con chó đột nhiên phát điên, lao lên cắn anh một cái. Vết cắn không sâu, chỉ chảy chút máu ở ngón tay, vậy mà anh lập tức lấy khẩu súng mà ba anh yêu quý, không do dự bắn chết nó.

Không chút chần chừ, không có sự mềm lòng. Anh vốn dĩ chính là kiểu người như vậy.

Lớn lên rồi, anh dần học cách ép mình thay đổi phần nào tính khí ấy. Nhưng tận sâu trong xương tủy, cái phần bướng bỉnh, lạnh lùng và tuyệt tình đó, có lẽ chưa từng biến mất.

Khi Tiêu Đức Âm lần đầu phản bội anh, lần đầu ngoại tình, anh thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện trả thù cô.

Nhưng bây giờ, việc cô nhất quyết đòi ly hôn, cộng thêm sự ghét bỏ ngày càng rõ ràng dành cho mình, lại khiến phần bản tính vốn bị anh vùi sâu trong lòng từng chút từng chút trỗi dậy trở lại.

Chính là vì cái cảm giác không cam lòng ấy, nên khi nhận được lời nhờ vả của cô, bảo anh đến tìm vợ chồng Lỗ Lãng Ninh xin chữ ký, ngay khoảnh khắc đó, anh gần như không cần suy nghĩ đã đồng ý. Khoảnh khắc ấy, sự tức giận và thất vọng từng thôi thúc anh đồng ý ly hôn ban đầu, đã dần dần tan biến. Cái cảm giác không cam tâm kia đang từ từ lớn dần lên.

Trong lòng anh bắt đầu có chút lay động. Ban đầu, anh còn nghĩ mình chỉ là đang do dự mà thôi. Thế nhưng khi trên đường đến nhà Lỗ Lãng Ninh, vô tình bắt gặp một cô gái lạ bị xe đâm, người đó thoáng chốc lại giống cô đến kỳ lạ, chỉ trong một khoảnh khắc ấy thôi, anh bỗng nhiên hoàn toàn hiểu rõ lòng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!