Vừa rồi tuy đầu óc choáng váng, bước đi loạng choạng, nhưng Tiêu Mộng Hồng chưa đến mức ngất xỉu. Nhận ra mình bị anh bế thẳng ra ngoài, cô lập tức cảm thấy không ổn. Cơn sốt và mệt mỏi như bị dọa cho lui bớt. Nằm trong vòng tay anh, cô thấy bất an, liền khẽ kéo tay áo anh, khàn khàn lên tiếng: "Anh để tôi xuống đi. Tôi tự đi được mà."
Cố Trường Quân như thể chẳng nghe thấy, bế cô thẳng ra đầu ngõ, mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống ghế sau. Anh cởi áo khoác của mình phủ lên người cô, rồi nhanh chóng vòng qua ngồi vào ghế lái. Chiếc xe nổ máy, lao thẳng về phía bệnh viện, suốt cả đoạn đường, anh không nói một lời.
Người khám cho Tiêu Mộng Hồng lần này vẫn là bác sĩ Vương – người từng khám trước đó. Sau khi kiểm tra và chẩn đoán, bác sĩ cho biết cô bị nhiễm một loại cúm đang bùng phát mạnh trong thời gian gần đây. Những ngày qua, bệnh viện đã tiếp nhận không ít ca tương tự, phần lớn là người già hoặc trẻ nhỏ có thể trạng yếu, vài trường hợp nhập viện muộn đã chuyển sang viêm phổi, mà một khi đã thành viêm phổi thì việc điều trị sẽ vô cùng khó khăn.
Bác sĩ quay sang nói với Cố Trường Quân: "Cố tiên sinh, dạo gần đây vợ anh có phải nghỉ ngơi không đủ, làm việc quá sức không? Cơ thể quá mệt mỏi khiến sức đề kháng suy giảm, rất dễ bị virus tấn công. Tôi khuyên anh nên cho cô ấy nhập viện điều trị và theo dõi trong vòng hai ngày. Đợi khi tình hình ổn định rồi hẵng về nhà sẽ yên tâm hơn. Sau khi về cũng cần tuyệt đối chú ý nghỉ ngơi, tránh tái phát."
Tiêu Mộng Hồng đầu óc vẫn choáng váng, người mệt rã rời. Trong tình trạng như vậy, cô cũng chẳng còn sức để tự quyết định mình ổn hay không, rất nhanh đã được sắp xếp nằm viện. Sáng hôm sau tỉnh lại, cuối cùng cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Đúng lúc ấy, bác sĩ Vương đến kiểm tra phòng. Tiêu Mộng Hồng còn đang nằm trên giường bệnh thì nghe thấy giọng Cố Trường Quân ở ngay ngoài cửa phòng, đang nhỏ giọng trao đổi gì đó với bác sĩ.
Sau khi bác sĩ rời đi, Cố Trường Quân bước vào nói: "Tôi phải về nhà một lát, chiều sẽ quay lại. Nếu em cần gì thì cứ nhấn chuông gọi y tá. Tôi đã dặn họ rồi."
Tối qua Tiêu Mộng Hồng gần như mê man cả đêm, nhưng vẫn biết anh đã ở lại bệnh viện trông cô suốt. Tờ mờ sáng, anh chỉ chợp mắt một lúc trên chiếc giường gấp sơ sài dành cho người nhà bệnh nhân.
Trong lòng cô vốn đã chẳng yên, lại càng thêm áy náy — cảm giác như mình mang nợ anh điều gì đó mà chẳng biết nên làm sao để đáp lại cho phải. Vừa rồi nghe thấy anh nói chuyện với bác sĩ ngoài cửa, cô đã định bụng lát nữa sẽ tìm cách khuyên anh đừng ở lại nữa. Giờ nghe anh nói vẫn muốn quay lại, cô lập tức ngồi bật dậy:
"Hôm qua cảm ơn anh rất nhiều. Còn khiến anh phải thức cả đêm vì tôi. Tôi thật sự rất áy náy. Anh không cần phải đến nữa đâu. Tôi đã đỡ nhiều rồi."
Cố Trường Quân nhìn cô một cái, không nói gì, nét mặt vẫn điềm tĩnh như thường.
Thật ra, từ lúc hôm qua đưa cô vào bệnh viện đến giờ, sắc mặt Cố Trường Quân vẫn không tốt lắm. Như thể chỉ vì cô đang bệnh nên anh mới nén lại không trách móc, tất cả đều hiện rõ trên vẻ mặt anh.
Tiêu Mộng Hồng đương nhiên đâu muốn mình đổ bệnh. Kiếp trước, sức khỏe cô vốn rất tốt, tinh lực dồi dào, thức đêm một hai hôm là chuyện thường ngày. Ai ngờ cuối cùng lại chết đột ngột vì bệnh tim không báo trước.
Thân thể hiện tại, nói thật, cô cũng biết rõ là không bằng trước kia, yếu ớt hơn nhiều. Lại thêm bài học xương máu từ cái chết đời trước, nên dù bây giờ thỉnh thoảng vẫn ngủ muộn, cô chưa từng để mình thức trắng đêm như trước nữa.
Chỉ có hai đêm trước là ngoại lệ. Không ngờ chỉ một lần phá lệ như vậy, lại khiến cô ngã bệnh, mà còn đúng lúc bị Cố Trường Quân bắt gặp. Có lẽ anh đã biết những chuyện xảy ra với cô mấy ngày nay, nên giờ mỗi khi nhìn thấy anh, cô lại thấy trong lòng nặng nề, cảm giác như mình vừa làm điều gì sai trái.
"Em vẫn nên lo nghĩ nhiều hơn cho sau này, đừng cố mà làm việc nữa. Lo cho sức khỏe của chính mình đi." Anh nói xong, xoay người rời đi.
….....
Tối qua, Cố Trường Quân chỉ gọi điện về nhà, nói ngắn gọn vài câu là không về, rồi lập tức cúp máy. Lúc này, Cố phu nhân đang ngồi dưới lầu, trong lòng đầy tâm sự. Bỗng thấy con trai đã về, vừa cất tiếng gọi mẹ đã nhanh chân đi thẳng lên lầu. Bà vội hỏi: "Tối qua con đi đâu?"
Cố Trường Quân đáp: "Cô ấy bệnh, con đưa cô ấy vào bệnh viện."
Cố phu nhân nghe vậy, trong lòng lập tức hiểu ra. Con trai chắc chắn đã ở bệnh viện suốt đêm. Có khi cả đêm không ngủ. Bà vừa thấy xót xa, lại không tránh khỏi có chút ghen tị. Bà hừ một tiếng, nói:
"Hôm nào mẹ mà bệnh, nếu con có được nửa phần lo lắng như thế cho mẹ, thì mẹ đúng là phải cảm tạ trời đất rồi."
Cố Trường Quân dừng bước, quay đầu nhìn bà, khẽ cười, sau đó đi xuống vài bậc, đứng bên cạnh bà nói: "Mẹ, mẹ đang hối hận vì đã sinh ra một đứa con trai bất hiếu như con à?"
Cố phu nhân liếc con trai một cái, phẩy tay: "Thôi thôi, hối hận cũng chẳng làm gì được. Con lên thay đồ đi, mệt thì ngủ một giấc. Nếu không muốn ngủ thì xuống đây, mẹ có chuyện muốn nói với con."
Mới chỉ thức trắng một đêm, với người còn trẻ, sức khỏe tốt như Cố Trường Quân thì chẳng đáng gì. Anh gật đầu: "Vậy con lên thay đồ trước. Lát nữa xuống nói chuyện với mẹ."
Cố phu nhân gật đầu, nhìn con trai quay người bước lên lầu. Đi được nửa cầu thang, anh bất chợt dừng lại, quay đầu nói:
"Mẹ, con biết mẹ rất tốt với con. Con luôn ghi nhớ điều đó. Nhưng cô ấy là vợ con. Nếu mẹ có thể đối xử với cô ấy giống như với con, thì con càng biết ơn mẹ hơn nữa."
Cố phu nhân sững người, nhìn con trai mà nhất thời không nói nên lời. Cố Trường Quân mỉm cười, rồi quay đầu bước nhanh lên lầu.
Cố Trường Quân về phòng tắm rửa, thay đồ xong liền xuống lầu. Thấy mẹ vẫn đang ngồi ở đó, anh bước tới ngồi cạnh, tiện tay lấy một quả táo trong khay trái cây trên bàn, dùng dao gọt một cách thuần thục.
Cố phu nhân hỏi: "Vừa nãy con nói Đức Âm bệnh, con đưa nó vào bệnh viện? Tình hình sao rồi?"
"Cảm cúm thôi. Đỡ hơn nhiều rồi. Bác sĩ Vương nói sắp được xuất viện, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi là ổn."
Cố phu nhân gật đầu: "Đồ ăn trong bệnh viện chắc gì đã nuốt nổi. Mẹ đã bảo mẹ Vương chuẩn bị ít món thanh đạm, nếu con quay lại đó thì tiện tay mang cho nó luôn nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!