Giọng anh mang theo vẻ ra lệnh, khiến Tiêu Mộng Hồng trong lòng có linh cảm dường như chuyện này liên quan đến mình.
"Buổi tối tôi ở khách sạn Lục Quốc tham dự một bữa tiệc."
Anh có vẻ không trông đợi cô sẽ hỏi gì, liền tiếp tục nói: "Giữa chừng khi đi vệ sinh, tôi nghe thấy có người dùng lời nói ô uế mạo phạm về em, rất khó nghe."
Anh ngừng lại, không nói rõ là ai mạo phạm và mạo phạm như thế nào, nhưng qua giọng nói của anh, dễ cảm nhận được sự ghét bỏ và phẫn nộ sâu sắc. Tiêu Mộng Hồng vẫn giữ im lặng. Anh nói không rõ ràng, cũng không nói đối phương là ai, nhưng cô có thể mường tượng ra cảnh tượng lúc đó. Cô thoáng ngỡ ngàng, không biết nên nói sao, nhớ tới mấy vết thương trên mu bàn tay anh, do dự một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: "Anh... không sao chứ?"
Cố Trường Quân lắc đầu.
"Em cũng đừng đứng ngoài một mình nữa. Vào nhà đi." Cuối cùng, anh nói.
Đó có lẽ cũng là mục đích cuối cùng của anh đêm nay. Thật ra, anh không phải lúc nào cũng dùng giọng điệu ra lệnh như vậy.
"Vịệc Tiết tiên sinh đó nhờ em, em cứ làm theo ý mình. Tôi không phản đối, chỉ cần em chịu trở về." Cuối cùng, anh còn bồi thêm một câu.
Cô thậm chí có thể cảm nhận được trong lời nói đó một chút ý nghĩa như đang cầu khẩn nhẹ nhàng.
Đêm khuya, ngõ nhỏ tối tăm và âm u. Nhưng Tiêu Mộng Hồng rõ ràng thấy trong mắt anh có một ánh nhìn chăm chú, có chút nhấp nháy gì đó rất khó gọi tên. Cô bỗng cứng họng, không biết phải nói gì.
Nếu như anh vẫn giữ thái độ ra lệnh kiên quyết như trước mà muốn cô trở về, thì không cần nghi ngờ, chắc chắn lúc đó Tiêu Mộng Hồng sẽ ngay lập tức cự tuyệt một cách quả quyết, không chịu khuất phục mà không hề có chút áp lực tâm lý nào.
Nhưng hiện tại, cô lại có phần rối loạn trong lòng, không thể cự tuyệt anh một cách dứt khoát. Thật ra, trong lòng cô vẫn chưa hề có lấy một chút ý niệm về việc quay về Cố gia. Cô trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn thốt ra: "Tôi thật sự xin lỗi. Tôi cảm thấy mình đã hơi quen với cách sống hiện tại."
Cố Trường Quân dừng lại một chút rồi gật đầu.
"Tôi biết em có thành kiến rất sâu với tôi," giọng anh rất thành khẩn, "Việc tôi đột nhiên đưa ra đề nghị này với em, tôi cũng biết rất khó để em có thể ngay lập tức đồng ý. Để em sống một mình bên ngoài, tôi thật sự không yên tâm. Nhưng không sao cả, tôi vẫn giữ lời hứa với em. Em có thể tiếp tục sống như trước, nhưng tôi hy vọng em suy nghĩ kỹ về lời đề nghị này.
Tôi sẽ không ép buộc em."
Anh nói rất nhẹ nhàng, không hề miễn cưỡng, khiến Tiêu Mộng Hồng bỗng thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói lời cảm ơn.
Cố Trường Quân trầm ngâm một lát rồi như cười khổ:
"Cảm ơn cũng không cần. Tôi chỉ muốn nói thật, ở nhà ba mẹ, tôi cũng gặp chút áp lực..."
Tiêu Mộng Hồng nhìn anh.
Anh phảng phất như đã hạ quyết tâm, nói:
"Tôi thẳng thắn nói thật với em, mong em nghe xong đừng trách tôi tự ý quyết định. Để tránh phiền phức không cần thiết, như việc sắp xếp hôn sự mới, tôi đã báo với ba mẹ rằng chúng ta vẫn chưa ly hôn chính thức. Tôi tin em cũng có thể hiểu điểm này. Họ đã chấp nhận, nhưng hoàn toàn không tán thành em sống một mình bên ngoài như này. Ba đã nhiều lần nói thẳng với tôi như vậy.
Nếu không phải tôi kiên quyết cản trở, có lẽ họ đã sớm đến đón em về rồi."
Tiêu Mộng Hồng trong lòng càng rối bời, càng thêm bực bội. Cô không biết nên nói gì cho phải. Hai người cứ đứng như vậy một lúc lâu, rồi Cố Trường Quân bỗng đứng thẳng người, hơi cúi đầu về phía cô, giọng ôn nhu:
"Thật sự đã khuya rồi, hôm nay cứ thế đi. Em đóng cửa đi, tôi cũng phải về rồi. Lần sau tôi sẽ đến thăm em." Nói xong, anh chủ động rời khỏi ngạch cửa.
Tiêu Mộng Hồng đứng bất động.
"Em đóng cửa đi. Đợi em khóa cửa xong tôi mới đi." Anh nhìn cô, giọng nói càng thêm dịu dàng.
Tiêu Mộng Hồng chậm rãi đóng cửa trước mặt anh, rồi khóa lại, xoay người bước vào phòng.
……
Từ Cố gia chuyển ra ngoài và dọn đến chỗ này, đã hơn vài tháng trôi qua.
Ngay từ đầu, sự từ chối ly hôn đột ngột của Cố Trường Quân khiến cô cảm thấy vừa bực bội vừa phẫn nộ, đến mức không nghĩ ngợi thêm điều gì khác. Nhưng sau từng ấy tháng, cô bắt đầu dần suy nghĩ thực tế hơn, nhìn nhận vấn đề theo cách khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!