Chương 45: (Vô Đề)

Tiêu Mộng Hồng vừa quay lại bàn làm việc, đang cúi xuống chăm chú vào bản vẽ, thì đột nhiên bên tai vang lên tiếng chuông cửa điện. Tiếng chuông bất ngờ vang lên làm cô giật mình, hơi hoảng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên bàn.

Tối qua lúc Cố Trường Quân đến, trời vẫn chưa quá khuya, nhà bên – chị Hoàng và mấy người bạn vẫn còn ngồi chơi mạt chược ngoài sân, từ trong phòng cô vẫn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng bài bạc vọng lại.

Nhưng bây giờ đã hơn 10 giờ. Khắp nơi yên tĩnh. Vậy nên tiếng chuông cửa này không chỉ đột ngột mà còn khiến người ta thấy bất an. Ai đang đứng ngoài cửa vào giờ này? Tiếng chuông chỉ vang lên một lần rồi ngừng hẳn. Tiêu Mộng Hồng lắng tai nghe thêm một lúc, nhưng không có âm thanh nào nữa.

Trong lòng cô bỗng dâng lên một linh cảm mơ hồ. Cô lập tức nghĩ đến một người, tim đột nhiên đập nhanh, hơi có chút bối rối. Tiêu Mộng Hồng dừng tay khỏi cây bút chì, nghiêng tai lắng nghe thêm một lúc. Tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa, rất ngắn, rồi lại im bặt.

Lúc này cô càng chắc chắn linh cảm của mình là đúng. Do dự một thoáng, cuối cùng vẫn đặt bút xuống, bước ra ngoài, dừng lại sau cánh cổng viện.

"Ai đó?" – Cô vẫn theo thói quen, khẽ giọng hỏi một câu.

"Là tôi."

Vẫn là giọng nói đó, giống hệt đêm qua, chất giọng quen thuộc của người đàn ông kia lại một lần nữa vọng tới qua cánh cửa. Tiêu Mộng Hồng cuối cùng cũng mở cửa, nhìn thấy Cố Trường Quân đang đứng trong bóng tối ngoài sân.........

Tối qua vừa mới cãi nhau một trận với người đàn ông này, hôm nay chỉ cần nghĩ tới mục đích anh ta đến tìm mình, trong lòng cô lại thấy khó chịu. Nhưng từ sớm đã nghe Lâm Lương Ninh nói những lời kia, ít nhiều cũng khiến cô dao động phần nào. Giờ thấy anh lại đến nữa, Tiêu Mộng Hồng liền nghi ngờ chắc là vẫn muốn nói tiếp chuyện tối qua, nên mở miệng trước:

"Tôi nói rõ trước. Nếu anh lại đến chỉ để bảo tôi từ bỏ chuyện dự án nhà máy Yến Giao, vậy thì mời anh quay về đi. Đỡ mất công lát nữa lại cãi nhau, chẳng ai vui vẻ gì cả."

Giọng cô so với tối qua đã dịu đi nhiều, nhưng thái độ thì vẫn rất kiên quyết.

Cố Trường Quân liếc nhìn về phía căn phòng sau lưng cô, rồi giơ tay lắc lắc thứ gì đó trong tay, nói:

"Tôi đến là để thay bóng đèn cho em." Nói xong liền nhấc chân đi vào trong nhà.

Tiêu Mộng Hồng sững người, quay đầu lại thì thấy anh đã vào nhà, đang bê ghế lên đứng để thay bóng đèn. Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải đi theo vào. Nhìn anh trèo lên ghế, ngửa đầu lên thay đèn, rất nhanh đã lắp xong cái bóng mới. Căn nhà chính vốn tối om bỗng sáng hẳn lên.

"Em ở một mình, sau này nếu gặp mấy chuyện như thế, nếu không muốn gọi tôi, thì có thể nhờ chị Hoàng hàng xóm giúp." Anh vừa bước xuống đất vừa nói.

Tiêu Mộng Hồng biết, trong tình huống này lẽ ra cô nên mở miệng cảm ơn anh một tiếng. Nhưng mà, tối qua vừa mới cãi nhau một trận lớn với người này, lúc này đây chữ "cảm ơn" lại cứ như nghẹn ở cổ họng, không sao nói ra được.

Ánh mắt cô vô tình lướt qua tay anh, để ý thấy mu bàn tay phải của anh có mấy vết xước nhỏ, lấm tấm máu khô, trông như bị vật gì đó cứa qua. Cô liếc nhìn rồi thuận miệng hỏi:

"Tay anh sao vậy?"

Cố Trường Quân cúi đầu nhìn thoáng qua, như thể giờ mới để ý, anh lắc lắc tay, tùy ý nói:

"Không sao đâu. Tối nay mới vừa đánh nhau một trận, bị mảnh kính rạch trúng thôi."

Tiêu Mộng Hồng trong lòng càng thấy nghi ngờ, lại liếc nhìn tay anh lần nữa, định hỏi thêm. Nhưng nghĩ lại giữa hai người vẫn còn khoảng cách, hình như cũng không tiện hỏi nhiều quá, sợ lại bị coi là soi mói. Huống hồ anh trông cũng chẳng mấy bận tâm, vẻ mặt rất bình thản, nên cô chỉ nhẹ giọng đáp:

"Ừ."

Hai người cứ thế đứng yên dưới ánh đèn mới sáng choang, chẳng ai nói thêm gì nữa.

Tiêu Mộng Hồng cảm thấy ánh mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, lại chẳng nói câu nào. Sự yên lặng khác thường đó khiến cô thấy bầu không khí trở nên kỳ quặc, thậm chí có phần khiến cô không thoải mái. Muốn tìm cớ mời khách ra về, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra được lời nào. Do dự một lúc, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà chủ động phá tan sự im lặng đang khiến mình khó chịu, ngẩng đầu nhìn anh nói:

"Tối qua tôi trách nhầm anh chuyện sắp xếp Tiểu Lâm theo dõi tôi. Là tôi hiểu lầm. Tôi xin lỗi."

Giọng cô rất nhẹ nhàng và dịu dàng.

Cố Trường Quân có lẽ là lần đầu tiên nghe cô nói với mình bằng giọng điệu như vậy, thoáng sững người, ánh mắt nhìn cô lộ vẻ ngạc nhiên rõ rệt, thậm chí còn mang theo một chút cảm giác bất ngờ như được ban ân.

"Không sao." Anh nhanh chóng đáp lại.

Lời đã nói ra, Tiêu Mộng Hồng bỗng thấy nhẹ lòng hẳn, đối diện với anh cũng cảm thấy tự nhiên hơn nhiều. Cô khẽ gật đầu, rồi nói thêm:

"Nhưng tôi vẫn phải nói lại một lần nữa. Tôi sẽ không chấp nhận yêu cầu của anh, bắt tôi từ bỏ hạng mục hợp tác với xưởng Yến Giao. Mong anh đừng nhắc lại chuyện này nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!