Lần trước khi Tiêu Mộng Hồng tách ra với anh, anh nói sẽ để cô ở đây yên tĩnh, không làm phiền cô nữa. Vì vậy, lúc nảy khi Tiêu Mộng Hồng nhìn về phía đầu hẻm, thấy xe của anh dừng lại, liền xụ mặt xuống. Nhưng khi thấy Cố Thi Hoa đến gần, cô nở nụ cười rạng rỡ, không ngần ngại kéo tay cô ấy đi về phía trước. Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
"Chị dâu, em nghe nói chị đang làm dự án cho đại sứ quán Mỹ đúng không? Có phải dạo này rất bận không?"
"Cũng còn bận. Mọi người trong nhà đều khỏe chứ?"
"Dạ, ba mẹ bọn họ đều ổn cả. Chị sao lại một mình ở lại đây vậy? Em còn tưởng chị đã về nhà mẹ đẻ rồi cơ."
Khi hai người tiến lại gần, Cố Trường Quân quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mộng Hồng, nói: "Tiểu Ngũ nói nhớ em, nên tôi đưa nó đến gặp em."
Tiêu Mộng Hồng dừng bước, trên mặt chỉ thoáng nở nụ cười nhẹ, không phải cười với anh, cũng không nói thêm gì.
"Thi Hoa, em ở đây chơi đi nhé. Chút nữa anh qua đón em về."
Cố Trường Quân nói với vẻ mặt tự nhiên, rồi quay sang nói lời tạm biệt với chị Hoàng.
"Chào anh, Cố tiên sinh!" Chị Hoàng rất lịch sự, cười tươi vẫy tay chào Cố Trường Quân.
Anh gật đầu chào rồi quay người bước đi.
Tiêu Mộng Hồng lấy chìa khóa trong túi, mở cửa cửa vừa nói: "Chị Hoàng, tụi em vào trước nhé."
"Chị Hoàng, cảm ơn chị rất nhiều!" Cố Thi Hoa cũng nói lời cảm ơn.
Trước đó Tiêu Mộng Hồng chưa về đến nhà, chị Hoàng vừa lúc ở trong sân viện, nghe tiếng động liền chủ động ra bắt chuyện.
"Ừ, vào đi." Chị Hoàng cười mỉm nói.
Cố Thi Hoa ở lại nhà Tiêu Mộng Hồng cả một buổi tối. Đến khoảng 8 giờ rưỡi, Cố Trường Quân đến đón cô ấy về. Lúc anh đến, không vào nhà mà chỉ đứng ngoài cửa. Tiêu Mộng Hồng tiễn Cố Thi Hoa ra, quay người định bước vào thì thấy cửa nhà bên cạnh mở hé, chị Hoàng thò đầu ra. Chị ta nhìn hai người dần đi xa, chân mang dép lê, tay phe phẩy chiếc quạt, bước tới gần Tiêu Mộng Hồng.
"Người kia là chồng cô đúng không? Hóa ra nhà chồng cô họ Cố. Sau này tôi phải gọi cô là Cố phu nhân mới được," chị ta cười nói.
Tiêu Mộng Hồng không nhịn được cười.
"Chị Hoàng, buổi chiều khi anh ấy tới, em thấy hai người đang trò chuyện, anh ấy có nói gì với chị không?"
"Cậu ấy bảo là chồng cô, đưa em gái tới thăm cô." Chị Hoàng cười, ánh mắt có chút mờ ám. "Tôi còn bảo sao lúc cô mới chuyển tới, tôi thấy lạ lắm. Sao đang yên đang lành lại ra ở riêng một mình. Hóa ra là giận dỗi với chồng. Cô Cố à, tôi thấy chồng cô cũng được đấy chứ, nói chuyện nhỏ nhẹ, lễ phép, cô với cậu ấy giận nhau gì mà phải dọn ra riêng? Tôi coi bộ cô em chồng với cô thân thiết lắm mà!"
Chị Hoàng là người tốt bụng, cũng rất nhiệt tình, nhưng như nhiều phụ nữ lớn tuổi khác, lại hay thích tò mò chuyện riêng tư.
"Chị Hoàng, cảm ơn chị lúc nãy đã giúp em để ý. Trong nhà còn đang đun nước, em vào xem đã." Tiêu Mộng Hồng mỉm cười gật đầu, rồi khéo léo rút lui, để mặc chị hàng xóm còn đang định nói thêm, đóng cửa lại.
……..
"Anh tư, anh với chị dâu thật sự không thể quay lại với nhau sao?" Trên đường về, Cố Thi Hoa lên tiếng hỏi. "Em thấy anh đã đến tận cửa rồi, vậy mà vẫn không chịu bước vào."
Cố Trường Quân im lặng, tập trung lái xe, không trả lời. Cố Thi Hoa thấy hơi buồn, tựa đầu vào ghế, thở dài.
"Vậy lần này anh định ở lại bao lâu? Khi nào mới vào Nam?"
"Còn phải xem tình hình đã," Cố Trường Quân cuối cùng cũng mở miệng, "Bên Hàng Giáo bây giờ cũng chưa gấp, anh cũng không nhất thiết phải đi ngay."
Mắt Cố Thi Hoa sáng rực lên: "Vậy thì tốt quá rồi! Anh tư ở nhà thêm chút nữa đi. Không có chị dâu, em với chị hai nói chuyện cứ thấy kỳ kỳ. Nếu cả anh cũng đi nốt, chắc em buồn chết mất."
Cố Trường Quân nhìn qua kính chiếu hậu, thấy vẻ mặt em gái, khẽ mỉm cười.....
Buổi tối, Cố Vân Tụ về nhà, ngồi nói chuyện phiếm với mẹ Cố.
"Mẹ, con thật không hiểu nổi. Trường Quân rõ ràng đã ly hôn với cô ta rồi, sao đến giờ vẫn chưa chịu công khai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!