Tiêu Mộng Hồng thật sự không nhớ nổi mình đã bị Cố Trường Quân đưa ra khỏi nhà vợ chồng Lỗ Lãng Ninh bằng cách nào. Nếu không phải ngại vợ chồng họ đang đứng ngay đối diện, thì ngay trong khoảnh khắc đó, phản xạ đầu tiên của cô chắc chắn là quát thẳng vào mặt anh. Thậm chí nếu bên cạnh có món gì tiện tay, cô thật sự muốn nhặt lên mà đập thẳng vào đầu anh một cú cho bỏ tức.
Lại một lần nữa, cô bị anh đem ra làm trò đùa. Hệt như một con ngốc. Mà lần này, cái trò đùa đó lại hơi quá đà. Cô thật sự không thể chấp nhận nổi. Nhưng rõ ràng, vợ chồng Lỗ Lãng Ninh – những người trước đó đã đồng ý làm chứng ly hôn cho hai người – lại hoàn toàn ủng hộ cái màn "lật kèo" này. Họ lập tức tỏ thái độ tán thành. Lúc tiễn hai người ra cửa, ông Lỗ còn nghiêm túc nói:
"Cố tiên sinh, cô Tiêu, tuy tôi mang quốc tịch Mỹ, nhưng từ nhỏ tôi đã sống ở Trung Quốc, công việc, sự nghiệp và bạn bè đều ở đây. Tôi xem mình là một nửa người Trung Quốc. Tôi biết ở Trung Quốc có một câu rất hay: "Thà phá mười ngôi chùa còn hơn chia rẽ một cuộc hôn nhân". Tôi và vợ tôi rất vui khi thấy hai người đưa ra quyết định như vậy."
Bước ra khỏi nhà họ Lỗ, tay Tiêu Mộng Hồng khẽ run lên. Cô đứng ngay đó, trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
"Anh… rốt cuộc… đang làm cái gì vậy hả?" – cô nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ.
Dường như theo bản năng, Cố Trường Quân giơ tay xoa trán – chỗ vẫn còn một vết sẹo mờ.
"Lời của ông Lỗ khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi thấy ông ấy nói rất có lý." – rồi anh nhìn thẳng vào mắt cô, bình thản nói tiếp, vẻ mặt không hề nao núng.
"Anh đang nói cái quái gì thế? Không phải anh đang giỡn mặt tôi đấy chứ?" – Tiêu Mộng Hồng gần như nhảy dựng lên.
Ý gì đây chứ? Hai người vốn đã cãi nhau đến mức không thể cứu vãn, quyết tâm ly hôn cho bằng được, vậy mà chỉ vì một câu nói của người ngoài mà bỗng dưng lại quay ngoắt 180 độ?
"Tôi không phải kiểu người đem chuyện nghiêm túc ra làm trò đùa." – Cố Trường Quân đáp, giọng nghiêm nghị. – "Tôi thấy ông Lỗ nói rất đúng."
Tiêu Mộng Hồng nhìn anh như thể đang nhìn một người ngoài hành tinh.
"Thế là sao? Chỉ vì một câu nói của ông ấy, đơn ly hôn của chúng ta bỗng thành mớ giấy vụn à? Giờ anh lại định coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là vợ chồng hả? Cố Trường Quân, tôi không muốn nói lời khó nghe, nhưng cái kiểu trở mặt như trở bàn tay này của anh thật sự khiến tôi không thể nào chấp nhận nổi!"
Cố Trường Quân ngừng lại một chút, liếc mắt nhìn xung quanh, thấy có hai người đang đi tới, liên tục liếc nhìn bọn họ với ánh mắt tò mò.
"Chúng ta có thể về rồi nói tiếp được không?" – anh hạ giọng hỏi.
"Về đâu? Về nhà anh hả? Anh đừng quên, tôi và anh mới vừa nói rõ ràng trước mặt ba mẹ anh là sẽ ly hôn. Vậy mà chưa được mấy ngày, anh lại đổi ý? Giờ anh định kéo tôi về, rồi bắt tôi nói với ba mẹ anh là chúng ta không ly hôn nữa? Cố Trường Quân, anh không biết xấu hổ là chuyện của anh, nhưng anh nghĩ tôi là loại người gì chứ…"
Cố Trường Quân thấy người qua đường ngày càng chú ý, còn cô thì vẫn không hề kiêng dè mà mắng anh giữa đường giữa chợ, bèn bất ngờ nắm lấy tay cô, kéo thẳng về phía chiếc xe đỗ gần đó. Anh mở cửa, đẩy cô vào ghế phụ rồi nhanh chóng vòng qua bên kia ngồi xuống, đóng sập cửa xe lại.
"Tôi biết em đang rất tức. Cứ mắng đi, muốn chửi sao cũng được." Giọng anh trầm, nghe bình thản mà cũng vô cùng chắc chắn, khiến người ta cảm nhận được một sự chân thành không thể chối cãi.
Tiêu Mộng Hồng giật tay khỏi tay anh, ánh mắt đầy mỉa mai: "Tôi không rảnh mắng anh. Trả đồ lại cho tôi, tôi đi ngay!"
Cô đưa tay ra trước mặt anh, lòng bàn tay mở rộng. Ánh mắt anh dừng lại nơi lòng bàn tay cô, đúng ngay chỗ vết sẹo hồng nhạt chưa lành, im lặng không trả lời. Tiêu Mộng Hồng chỉ cảm thấy chính mình sắp phát điên vì cái thái độ đó của anh.
"Được rồi! Hay lắm! Anh không chỉ nuốt lời, giờ còn chơi trò cù nhây nữa! Cố Trường Quân, anh đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt đó! Trên đời này còn có chuyện gì mà anh không dám làm hả? Tôi đây không thèm đôi co với loại người mặt dày như anh thêm một câu nào nữa!"
Vừa nãy cô thấy anh gấp tờ giấy kia rồi nhét vào túi quần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất là phải lấy lại được nó. Cô lập tức vươn tay qua người anh, mò vào túi quần bên hông để tìm.
Cái quần đồng phục mà anh đang mặc có túi sâu bất thường, tay Tiêu Mộng Hồng chạm được vào mép tờ giấy, nhưng lại không thể kéo ra được ngay. Cố Trường Quân thoáng ngây người, có lẽ là không ngờ cô lại phản ứng nhanh đến vậy. Một giây sau, anh lập tức phản ứng lại, đưa tay ra chặn tay cô lại, ra sức ngăn cản.
Tiêu Mộng Hồng càng bị cản càng tức, liền đưa luôn cả tay còn lại ra, cố bẻ tay anh ra khỏi tay mình. Trong lúc giằng co, không cẩn thận, bàn tay đang lục túi của cô lại đè trúng... chỗ hiểm của anh. Tuy cách một lớp vải, nhưng cảm giác đó vẫn truyền rõ mồn một vào lòng bàn tay. Tiêu Mộng Hồng thậm chí còn cảm nhận được nơi đó của anh — chỗ mà tay cô vừa chạm phải — dường như đang nhanh chóng căng lên. Cả hai người lập tức cứng đờ.
Tiêu Mộng Hồng theo phản xạ ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt anh đang nhìn thẳng vào cô. Vài giây sau, cuối cùng cô cũng hoàn hồn. Tay cô như bị bỏng, lập tức rụt mạnh ra khỏi túi quần anh. Cố Trường Quân không hề ngăn cản. Đợi cô rút tay lại, anh hơi nghiêng người, điều chỉnh lại tư thế ngồi.
"Được! Cái giấy đó anh muốn thì cứ giữ đi! Lần này tôi chịu thua, chính tôi ngu mới tin anh. Nhưng tôi nói cho anh biết, Cố Trường Quân, cho dù không có tờ giấy đó, chỉ cần tôi không muốn, anh cũng chẳng là gì của tôi hết."
Cô chẳng buồn nhìn anh lấy một cái, buông ra câu đó rồi thuận tay nhấc túi xách lên, quay đầu với lấy tay nắm cửa xe, định mở cửa bước xuống.
Bất ngờ một bàn tay từ phía sau vươn tới, đè lên tay cô đang đặt trên tay nắm cửa.
Anh nghiêng người về phía cô, hai người chỉ còn cách nhau gang tấc. Cô lập tức bị ép giữa anh và lưng ghế, hơi thở quen thuộc của anh bất ngờ tràn vào chóp mũi.
"Tôi thừa nhận... lần này đúng là tôi lật lọng thật."
Cố Trường Quân nhẹ nhàng gỡ tay cô khỏi tay nắm cửa, buông ra sau, rồi ngồi thẳng lại. Hai người trở về tư thế ngồi như trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!