Chương 39: (Vô Đề)

Tiêu Mộng Hồng đang sắp xếp lại đồ đạc, tiện thể kiểm kê những món đồ cá nhân mà Tiêu Đức Âm kiếp trước để lại cho cô. Ngoài những vật dụng quen thuộc như gương lược, cô ấy còn có đủ loại quần áo theo mùa, kết hợp cả phong cách phương Đông lẫn phương Tây. Đặc biệt là đồ mùa đông, số lượng áo khoác đủ kiểu dáng và màu sắc, có lông đủ loại, dài ngắn khác nhau, cũng đã lên tới hơn chục chiếc. Ngoài ra còn có một hộp trang sức, trong đó có chỉ còn lác đác vài món.

Lần trước khi Tiêu Đức Âm vội vã lên đường đến Thượng Hải, cô ấy đã mang theo phần lớn trong số đó.

Tuy nhiên, ngoài những thứ đó, Tiêu Mộng Hồng lại không có nhiều tiền mặt để dùng. Có lẽ trước đây, khi Tiêu Đức Âm còn qua lại với Đinh Bạch Thu, cô ấy đã tiêu kha khá tiền cho anh ta. Đến khi Tiêu Mộng Hồng tiếp quản lại mọi thứ, cô chỉ tìm được một tờ biên lai gửi tiền tại ngân hàng Hối Phong, số dư chưa tới năm trăm đồng bạc.

Dù sao thì năm trăm đồng bạc cũng không phải là ít. Hiện tại, tình hình trong nước vẫn còn tương đối ổn định, nên giá cả không quá đắt đỏ. Thậm chí, nhiều món đồ sinh hoạt còn khá rẻ. Một gánh gạo chỉ tầm ba đến bốn đồng. Lần trước, Cố Thi Hoa viết bài đăng báo, được nhuận bút một đồng, đổi ra thành hai trăm xu. Cô ấy rất vui, rủ sáu bảy bạn cùng lớp đi uống trà. Mỗi ly trà chỉ tốn một xu, gọi thêm vài món bánh rán, đồ ăn vặt. Trên đường về còn mua cả cua gạch vàng mang cho Tiêu Mộng Hồng.

Tổng cộng hôm đó cô ấy chỉ tiêu hơn ba mươi xu. Giá nhà lúc này cũng không cao, ở Bắc Bình, một căn tứ hợp viện nhỏ với vài gian phòng và một khoảng sân cũng chỉ tầm một nghìn đồng bạc.

Ngoài năm trăm đồng bạc Tiêu Đức Âm để lại cho mình, Tiêu Mộng Hồng cũng nhận được tiền thù lao từ bản thiết kế kiến trúc cho Đại học Kinh Hoa. Ít nhất trong thời gian sắp tới, cô không cần lo lắng chuyện chi tiêu hằng ngày.

Tiêu Mộng Hồng đang thu dọn những món đồ cần mang theo. Cô ngồi ở mép giường, từ tốn gấp từng bộ quần áo thì Cố Trâm Anh gõ cửa bước vào.

"Chị vừa hỏi mẹ, bà kể hết với chị rồi." – Cố Trâm Anh nói.

Tiêu Mộng Hồng khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ: "Vâng, đúng vậy."

Cố Trâm Anh bước tới, ngồi xuống cạnh em dâu, lặng lẽ phụ cô xếp lại quần áo. Một lúc sau, cô ấy dừng tay, ngẩng lên nhìn cô.

"Đức Âm, em… em không hối hận sao?"

"Chị biết quan hệ giữa em và Trường Quân vốn không mấy êm đẹp. Nó đúng là người khó sống chung. Nhưng em cứ vậy mà ly hôn, sau này em định tính sao?"

Tiêu Mộng Hồng ngẩng đầu lên, thấy trong ánh mắt Cố Trâm Anh là sự lo lắng xen lẫn hoang mang.

"Chị hai, thật lòng mà nói, em cũng không biết sau này mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Nhưng em đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, dù là chuyện tốt hay xấu." – Tiêu Mộng Hồng nhẹ giọng đáp.

Cố Trâm Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ thở dài.

"Thật ra, đôi khi chị cảm thấy có chút ghen tị với em. Không phải vì tài năng của em, mà vì em dám làm những điều chị từng mơ ước, từng ngưỡng mộ, nhưng cả đời lại không đủ dũng khí để bước tới. Nếu em vẫn là con dâu nhà họ Cố, thì nửa đời sau của em ít ra cũng có thể bình yên, có chỗ dựa. Cho dù vợ chồng em có không hoà thuận, thì trên đời này có mấy đôi thật sự là trời sinh một cặp đâu? Nhưng em lại chọn một con đường hoàn toàn mới, không biết trước điều gì đang chờ mình.

Bước ra khỏi cái ngưỡng đó, chị hiểu rõ cần bao nhiêu can đảm."

Cô ấy khẽ gật đầu với Tiêu Mộng Hồng, nói tiếp:

"Dù trong lòng chị vẫn mong em mãi là em dâu chị, nhưng chị cũng biết em sẽ không thay đổi quyết định. Nếu đã như vậy… thì chị chúc em sau này sẽ có một tương lai rực rỡ. Chị tin là em sẽ làm được." Giọng cô ấy dứt khoát và chân thành.

"Cảm ơn chị, chị hai. Em cũng chúc chị mọi điều tốt lành." – Tiêu Mộng Hồng mỉm cười đáp lại.

Cố Trâm Anh cũng cười, nhìn quanh phòng rồi nói:

"Mấy bộ áo mùa đông dày và mấy thứ như gương lược cũ chắc không cần mang theo vội đâu nhỉ? Để chị cho người sắp xếp lại giúp em, hôm khác sẽ cho người đem đến sau."

"Em cũng nghĩ như vậy."

"Thi Hoa đến giờ vẫn chưa biết chuyện. Chờ đến mai con bé biết được, chắc sẽ buồn lắm." Cố Trâm Anh lắc đầu khẽ thở dài.

Sáng hôm sau, đúng như lời Cố Trâm Anh dự đoán, khi Tiêu Mộng Hồng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi nhà họ Cố và đến chào tạm biệt Cố Ngạn Tông và Cố phu nhân, ánh mắt Cố Thi Hoa đã đỏ hoe. Tuy vậy, cô gái nhỏ vẫn cố gắng kiềm chế, lặng lẽ tiễn Tiêu Mộng Hồng ra tận cổng lớn. Mãi đến khi chiếc xe đưa cô đi khuất hẳn, không còn nhìn thấy bóng dáng đâu nữa, nước mắt mới tuôn rơi không kiềm được.

Cảnh tượng ấy khiến ngay cả Cố phu nhân cũng thấy xót xa trong lòng, đành quay vào phòng khách ngồi an ủi con gái út đang buồn bã vì chia tay chị dâu.

Một lúc sau, tâm trạng Cố Thi Hoa dần ổn hơn. Cô bé lau nước mắt, ngẩng đầu nói:

"Mẹ, chị tư nói con có thể thường xuyên đến thăm chị ấy. Mẹ không được cấm con đấy."

Cố phu nhân chỉ biết lắc đầu, bất lực nói:

"Được rồi, mẹ không cấm. Nhưng từ giờ trở đi, con cũng nên thay đổi cách xưng hô. Đừng gọi con bé là "chị tư" nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!