Tiêu phu nhân cuối cùng cũng hoàn hồn. Đôi mắt vốn đờ đẫn, im lặng từ nãy giờ như bỗng sống lại, ánh lên vẻ vui mừng không gì sánh được. Bà tự chống người ngồi dậy, giọng run run nói:
"Mẹ ổn. Mọi chuyện đều ổn cả…"
Cố Trường Quân dịu dàng nói: "Con vẫn đang bận công việc ở phía Nam. Sáng sớm hôm qua, nghe tin ba mất, con sắp xếp xong mọi thứ liền lập tức trở về. Ba đã ra đi rồi, mẹ lại càng phải giữ gìn sức khỏe, có như vậy bọn con mới yên tâm được."
"Ừ… Ừ…" – bà nghẹn ngào gật đầu liên tục.
Lúc này, Tiêu phu nhân ngoài một chữ "Ừ" ra, chẳng thể nói thêm lời nào.
Cố Trường Quân nhẹ nhàng đỡ bà nằm xuống, sau đó đứng dậy quay lại, ánh mắt lướt qua một lượt những người còn đang ngẩn người trong phòng như Diệp phu nhân và các vị khác. Anh mỉm cười, nhẹ giọng nói:
"Thưa các vị phu nhân, tiểu thư, Đức Âm vừa mất ba, mẹ lại đang bệnh. Các vị dù bận rộn nhưng vẫn cố thu xếp thời gian đến thăm hỏi, chúng tôi rất biết ơn, không dám nghĩ gì khác. Vừa rồi vì lo lắng quá nên cô ấy có phần bối rối. Từ trước đến nay cô ấy vốn ít nói, nếu có gì thất lễ khiến mọi người không vui, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi các vị. Mong mọi người rộng lượng, đừng so đo với cô ấy làm gì."
Trên mặt Diệp phu nhân thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười nói:
"Ôi dào, Cố thiếu gia nói vậy là khách sáo rồi. Đức Âm nói đúng đấy, Tiêu phu nhân bây giờ cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, tôi cũng không quấy rầy nữa."
Nói xong, bà quay lại nhìn Tiêu phu nhân, nói thêm:
"Tiêu phu nhân, vậy tôi xin phép về trước. Bà nhớ giữ gìn sức khỏe, mấy ngày tới mới là giai đoạn mệt nhất đấy."
Những vị phu nhân còn lại cũng lần lượt gật đầu tán đồng rồi cáo từ theo.
Tiêu phu nhân liên tục nói lời cảm ơn, bảo Tiêu Mộng Hồng đưa khách ra ngoài dùng trà.
"Anh Cố, anh nói vậy là khách sáo quá rồi," Diệp Mạn Chi không đi cùng mẹ mình ra ngoài, mà nhìn Cố Trường Quân, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào, "Em với Đức Âm là chị em thân thiết bao nhiêu năm, làm gì có chuyện giận dỗi hay trách móc gì chứ. Đức Âm vừa mất ba, người cũng gầy đi không ít, em nhìn thấy đau lòng còn chẳng kịp nữa."
Vừa nói, cô ta vừa bước lại gần, thân mật khoác lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng.
Cố Trường Quân không đáp lời. Anh chỉ lạnh nhạt liếc nhìn Tiêu Mộng Hồng một cái.
Tiêu Mộng Hồng thật sự không ngờ, Cố Trường Quân lại đến nhanh như vậy. Hơn nữa, nghe những lời anh vừa nói lúc nãy, rõ ràng là ngầm giúp cô giữ thể diện trước mặt Diệp phu nhân và các vị khác, sợ cô bị người ta soi mói chỉ trích. Thái độ che chở ấy, đến cả cô cũng cảm nhận được rõ ràng.
Lúc này, trong lòng cô rối bời đến mức không còn lời nào để diễn tả, càng không có tâm trí dây dưa thêm với người chị em gọi là "thân thiết" mà trong lòng lại rắp tâm hai mặt. Cô cố nén cảm xúc, lấy lại vẻ điềm tĩnh, gắng sức rút cánh tay mình khỏi tay Diệp Mạn Chi:
"Mạn Chi, cậu cứ tự nhiên."
Diệp Mạn Chi vẫn giữ bộ dạng điềm đạm, mỉm cười buông tay ra, nhẹ nhàng nói:
"Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt, đừng buồn quá. Mình đi trước nhé, hôm khác lại gặp. Anh Cố, anh cũng nên ở bên cạnh Đức Âm nhiều một chút, đừng để cô ấy buồn quá."
Nói xong, cô ta liếc nhìn Cố Trường Quân một cái, rồi xoay người chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Đợi Diệp Mạn Chi đi khỏi, Tiêu Mộng Hồng mới nhìn về phía Cố Trường Quân. Cô do dự giây lát, rồi chậm rãi bước đến gần anh.
"Anh…"
"Mẹ, ngoài kia có mấy người quen con. Con ra chào một chút."
Cố Trường Quân bỗng xoay mặt lại, nói một câu với Tiêu phu nhân đang nằm trên giường. Anh thậm chí không liếc lấy một cái về phía Tiêu Mộng Hồng, chỉ nhấc chân, lướt ngang qua cô rồi bước thẳng ra ngoài. Tiêu Mộng Hồng đứng sững tại chỗ.
Hôm đó, Cố Trường Quân không ở lại Tiêu gia quá lâu, đến chiều là đã rời đi. Dù vậy, việc anh kịp thời xuất hiện vẫn khiến mọi người trong Tiêu gia từ trên xuống dưới đều thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Thành Lân và Kim Ngọc Phượng nói chuyện cũng lớn tiếng hơn thường ngày. Ánh mắt Kim Ngọc Phượng nhìn Tiêu Mộng Hồng cũng dịu đi không ít. Riêng Tiêu phu nhân, sự an ủi nhận được còn lớn hơn cả, mấy ngày sau của tang lễ, cuối cùng bà cũng chịu ra ngoài gặp khách, tinh thần xem ra đã khá hơn nhiều.
…
Tập tục hậu táng đã ăn sâu bén rễ trong văn hóa người dân suốt bao đời nay. Tuy thời đó đã có những nhà trí thức tiến bộ như một giáo sư danh tiếng ở Đại học Bắc Kinh, lên tiếng phản đối các hủ tục mê tín, hình thức phô trương và những lễ nghi rườm rà trong tang lễ, kêu gọi tổ chức ma chay đơn giản, tiết kiệm, và cũng được dư luận hưởng ứng rộng rãi, nhưng thật sự làm được thì lại rất ít.
Từ tầng lớp quan chức quyền quý cho đến người dân thường nơi phố chợ, hễ có tang sự là đều cố gắng tổ chức thật chu toàn, dù nhà nghèo đến đâu cũng gắng gượng lo liệu, thậm chí phải vay nợ cũng quyết không để mất thể diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!