Chương 30: (Vô Đề)

Phương Nam Hàng Giáo nằm ở vùng ngoại ô thành cổ Giang Nam, xung quanh cây cối um tùm, cổ thụ che kín bầu trời. Phía đông là khu quân sự, bao gồm sân bay, xưởng bảo trì, xưởng chế tạo máy bay và cả kho đạn dược cũ; phía tây là khu sinh hoạt và giảng dạy cho học viên.

Lúc 11 giờ đêm, Hàng Giáo đã bước vào thời điểm tắt đèn theo chế độ quản lý quân sự nghiêm ngặt. Ngoại trừ ngọn đèn pha cực lớn trên đỉnh vọng gác ở khu đông vẫn không ngừng chiếu sáng rọi sáng cả một vùng, còn lại tất cả đều chìm trong bóng tối đặc quánh.

Tòa nhà bê tông bốn tầng ở phía tây nam lúc này cũng phủ kín một màu đen như mực, cửa sổ tối om không một ánh sáng. Thỉnh thoảng, ánh sáng chớp nhoáng từ đèn pha ở xa xa chiếu sượt qua mặt tường, mang đến chút ánh sáng loé lên rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm lần nữa.

"Đinh linh linh ——"

Trong một căn phòng ở tầng cao nhất, chiếc điện thoại trên bàn bỗng vang lên bất ngờ. Tiếng chuông xé tan sự tĩnh mịch của đêm khuya. Người đàn ông đang nằm trên chiếc giường sắt kiểu quân đội lập tức mở mắt.

Cố Trường Quân mới từ kho đạn khu đông trở về nửa tiếng trước, lúc này vừa nằm xuống, còn chưa kịp chợp mắt. Anh quay đầu liếc nhìn về phía chiếc điện thoại, rồi trở mình bước xuống giường, đi tới bàn nhấc máy.

"Cố trưởng quan, có điện báo từ tư dinh Bắc Bình!" Giọng của tổng đài viên vang lên trong ống nghe.

Giờ này rồi mà còn điện báo, có chuyện gì chăng?

"Chuyển máy đi." Cố Trường Quân đáp.

Rất nhanh, điện thoại được nối.

"Anh tư! Là anh phải không?" Một giọng con gái quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.

Cố Trường Quân hơi sững người.

"Thi Hoa? Khuya thế này rồi, sao em còn gọi điện? Có chuyện gì xảy ra à?" Anh lập tức hỏi.

"Anh tư" Giọng Cố Thi Hoa nghe rõ mệt mỏi, đầy buồn bã.

"Em thấy lòng nặng trĩu, không sao ngủ được. Anh chắc chưa biết đâu, ba đã đồng ý để anh ly hôn với chị dâu rồi!"

Ánh mắt Cố Trường Quân loé lên một tia u ám, rồi lại hòa vào bóng đêm quanh anh như thể chưa từng có gì xảy ra.

"Sao lại như vậy?" Giọng anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh.

"Anh còn hỏi sao lại như vậy hả?" – Cố Thi Hoa gần như hét lên trong điện thoại, giọng đầy oán trách và phẫn nộ.

"Tất cả là lỗi của anh đó, anh tư! Anh đối xử với chị dâu như vậy! Anh vẫn luôn muốn ly hôn đúng không? Giờ thì hay rồi, vừa lòng anh chưa? Tất cả là do anh, anh khiến em không còn chị dâu nữa!"

Cố Trường Quân im lặng, không nói lời nào.

"Giờ thì anh lại giả câm hả? Trong lòng anh có phải đang vui lắm không? Em nói cho anh biết, anh tư, đừng có đắc ý! Không có anh, chị dâu cũng đâu phải không sống nổi! Với tài năng và nhan sắc của chị ấy, vừa ly hôn là có khối người theo đuổi! Ly hôn cũng tốt! Chị dâu hoàn toàn có thể có được hạnh phúc mà anh vĩnh viễn không thể cho! Em nên chúc phúc cho chị ấy mới đúng!"

Cố Trường Quân hơi cau mày lại: "Em gọi điện thoại chỉ để nói với anh mấy chuyện này thôi à?"

"Dĩ nhiên không phải! Em gọi để mắng anh đó! Em giận quá, buồn quá! Vừa nghe tin là em không sao ngủ được! Dù sao em cũng phải mắng anh một trận cho hả giận! Anh là đồ tồi! Đồ tồi! Em ghét anh!"

Cố Thi Hoa hét xong câu đó, rầm một tiếng, dập mạnh điện thoại.

Cố Trường Quân bị tiếng gào làm chấn động cả màng tai, liền sau đó là âm thanh nhiễu điện chói tai vang lên từ ống nghe. Anh chậm rãi đặt lại ống nghe, đứng yên tại chỗ một lúc lâu, rồi lặng lẽ bước đến bên cửa sổ. Anh đứng đó, nhìn ra ngoài, thân hình cao lớn bất động như tượng, lặng lẽ hòa vào bóng đêm.

Sáng sớm hôm sau, Cố Trường Quân gọi điện thoại, nhờ tổng đài viên chuyển máy về tư dinh của Tổng trưởng Tư pháp Bắc Bình. Sau khi được nối máy với ba mình, anh cất giọng hỏi thẳng:

"Ba, dạo này ba vẫn khỏe chứ?"

"Trường Quân à, gần đây bên con thế nào rồi?"

"Mọi thứ vẫn ổn." – Giọng Cố Trường Quân bình tĩnh, đều đều, không nhanh không chậm – "Ba, con muốn hỏi một chuyện. Nghe nói, ba đã chủ ý quyết định để con và Đức Âm ly hôn. Có thật như vậy không ạ?"

Đầu dây bên kia, Cố Ngạn Tông khựng lại trong giây lát. "Con biết rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!