Chương 27: (Vô Đề)

Tiêu Mộng Hồng thực sự rất muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng sau khi im lặng một lát, cô lạnh lùng liếc anh một cái, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo anh ra ngoài hành lang hội trường.

Khi Tư lệnh Hứa rời đi, ông không làm phiền đến những người vẫn đang khiêu vũ trong hội trường. Lúc này, ông cùng vài người bạn đồng hành đang đứng ở hành lang bên ngoài, cười nói tiễn khách, tiếng cười trò chuyện vang lên không ngớt. Trần Đông Du cũng có mặt ở đó.

Khi thấy Cố Trường Quân cùng Tiêu Mộng Hồng đi tới, mấy người đang trò chuyện lập tức dừng lại.

"Trường Quân, vị này là phu nhân của cậu sao?" Chờ hai người đến gần, Tư lệnh Hứa hỏi.

"Vâng. Đây là vợ tôi, họ Tiêu, tên Đức Âm."

Giới thiệu xong, Cố Trường Quân lại chỉ sang mấy người đàn ông mặc quân phục đứng bên cạnh, lần lượt giới thiệu với Tiêu Mộng Hồng – tất cả đều là cấp trên của anh.

Tiêu Mộng Hồng giữ nụ cười nhẹ trên môi, lễ phép cúi đầu chào Tư lệnh Hứa và các vị tiền bối của chồng. Tư lệnh Hứa gật đầu, quay sang hỏi Cố Trường Quân:

"Ủy viên Tiêu ở Ủy ban lập pháp, là ba vợ cậu đúng không?"

"Vâng, đúng vậy." Cố Trường Quân trả lời.

Tư lệnh Hứa ánh mắt sáng rực, chăm chú nhìn Tiêu Mộng Hồng.

"Cô Cố, nghe nói cô là một tài nữ? Không chỉ văn chương nổi bật, mà còn am hiểu kiến trúc? Sáng nay tôi đọc báo, thấy đưa tin hôm qua có một nữ kiến trúc sư người Trung Quốc thắng cả chuyên gia đến từ Anh, giành quyền thiết kế cho Đại học Kinh Hoa. Cuối bài còn nhắc đến sơ lược lai lịch, tôi đọc mà nghĩ thầm, chẳng lẽ lại là vợ của Trường Quân? Hỏi ra thì quả đúng như thế!

Thật không dễ gì, không dễ gì…"

Tư lệnh Hứa vừa đánh giá Tiêu Mộng Hồng, vừa không ngừng gật đầu tán thưởng.

Trần Đông Du bên cạnh cười nói:

"Trường Quân này, em dâu không chỉ giỏi giang, còn thắng cả kiến trúc sư Anh Quốc để thiết kế công trình cho Đại học Kinh Hoa, không chỉ khiến người trong nước chúng ta nở mày nở mặt, mà ngay cả trước mặt Tư lệnh Hứa, cậu cũng được thơm lây một phen đó! Phu nhân nhà tôi tối nay cũng đến dự tiệc, Tư lệnh Hứa không nhắc thì thôi, vừa nhắc là phải gặp mặt một lần rồi!

Ông ta vừa dứt lời, mấy vị lãnh đạo đứng cạnh Cố Trường Quân đều phá lên cười.

Tư lệnh Hứa cũng bật cười, cười xong thì quay sang nhìn Tiêu Mộng Hồng, nói:

"Cô Cố, chồng cô là người có năng lực, lần trước được tôi cử đi chuẩn bị cho việc thành lập Hàng Giáo, công việc bận rộn, lại thường xuyên phải công tác xa, khiến hai vợ chồng trẻ như hai người ít có thời gian bên nhau. Đây là lỗi của cấp trên như tôi. Hàng Giáo vừa mới thành lập, việc gì cũng rối như canh hẹ, e là mấy hôm nữa cậu ấy lại phải vào Nam công tác một thời gian.

Cô đừng trách Trường Quân, muốn trách thì trách tôi cũng được."

Tiêu Mộng Hồng mỉm cười đáp:

"Sao dám trách ạ! Trường Quân là quân nhân, cống hiến cho đất nước vốn là bổn phận. Anh ấy có thể hỗ trợ cho Tư lệnh là vinh dự của anh ấy, mà là vợ anh ấy, tôi cũng thấy tự hào."

"Hay! Hay lắm!" Tư lệnh Hứa liên tục gật đầu, rồi nhìn sang Cố Trường Quân, nói:

"Trường Quân, nghe thấy chưa? Cậu cưới được một người vợ thế này thật hiếm có đó! Không chỉ tài sắc vẹn toàn, mà còn hiểu chuyện, biết cảm thông. Sau này đừng mãi mải mê sự nghiệp mà để vợ cô đơn! Dù có bận rộn thế nào, cũng phải tranh thủ dành thời gian cho gia đình."

"Vâng ạ." Cố Trường Quân mỉm cười gật đầu.

Tư lệnh Hứa lại trò chuyện thêm vài câu, rồi mới kết thúc câu chuyện. Tiêu Mộng Hồng đi cùng Cố Trường Quân và nhóm Trần Đông Du tiễn ông lên xe rời đi. Mọi người lần lượt tản ra, chỉ còn lại hai người họ. Lúc này, nụ cười trên mặt Tiêu Mộng Hồng cũng đã biến mất hoàn toàn.

"Tôi quay lại chào Trần phu nhân một tiếng rồi về. Anh muốn ở lại thì cứ ở, tôi tự về được." – Cô nói nhàn nhạt.

Cố Trường Quân nhìn cô một cái: "Tôi cũng đi luôn."

Tiêu Mộng Hồng quay lại hội trường, tìm thấy Trần phu nhân, nói rằng mình cảm thấy hơi mệt, xin phép về trước, đồng thời cảm ơn bà đã quan tâm suốt buổi tối nay.

Trần phu nhân tiễn cô ra ngoài. Hai người đứng trước cửa đợi Cố Trường Quân, Trần phu nhân liếc nhìn cô một cái, rồi hạ giọng nói:

"Em dâu à, em đang nghĩ ngợi chuyện cô tiểu thư họ Điền lúc nãy phải không? Em cứ yên tâm đi. Cô ta chỉ làm loạn một chút, để người khác chê cười mà thôi. Chồng chị và Trường Quân quen biết nhiều năm, chuyện tình cảm nam nữ, Trường Quân xưa nay đều rất biết giữ mình, chưa từng để người ta bắt bẻ điều gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!