Sáng ngày mùng ba tháng hai, bọn Tử Siêu rời Bắc Kinh. Thấy nhạc phụ và nhạc mẫu quá quyến luyến con cháu, chàng đã để Phó Quân Ngọc và tiểu hài Minh Hòa ở lại với họ. Phó Quân Ngọc không muốn xa phu tướng, nhưng vì song thân cô quạnh nên cũng gạt lệ tiễn phu quân.
Tử Siêu an ủi nàng:
- Khi nào diệt xong hai lão ác ma kia, ta sẽ thượng kinh đón mẹ con nàng.
Lúc ra khỏi cửa thành, Nguyên Kỳ Lan bàn rằng:
- Tướng công! Do anh em thị vệ không kín tiếng nên việc chàng giết Phí Vô Uý đã lộ ra ngoài. Vì vậy, kể từ nay, hai lão họ Mã và họ Quy sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để hại chúng ta.
Theo thiển ý của thiếp, tốt nhất là nên đổi lộ trình, không về đường cũ mà đi sang Sơn Tây, vượt Hoàng Hà, đến Diên An, rồi chực chỉ Trường An. Trước là để tránh mai phục, hai là nhân dịp này ghé thăm những cơ sở kinh doanh của bổn môn ở Tinh Châu.
Khổng Diễm Yên tán thành ngay:
- Lan muội nói đúng, chúng ta còn vướng tiểu hài, đành phải đi đường tắt vậy.
Dã Nhi vênh mặt bảo:
- Nếu thế thì còn gì oai phong của Kim Giáp Môn nữa. Mai phục thì có chi đáng sợ, bọn ta chẳng đã từng gặp rồi đấy sao?
Tử Siêu mỉm cười:
- Đi đường Sơn Tây cũng chưa chắc an toàn, nhưng chúng ta cứ đi để thay đổi phong cảnh.
Do đã quyết định như vậy nên khi đến Thạch gia trang, đoàn người rẽ về hướng Tây, thay vì đi thẳng xuống An Dương. Chiều ngày mười bốn tháng hai, bọn Tử Siêu đến ranh giới của hai phủ Hà Bắc, Sơn Tây. Trước mặt họ là đèo Quỷ Sơn, dài hun hút.
Sơn Tây là vùng đất cao nguyên nên thông với Hà Bắc bằng những con dốc như vậy.
Đèo Quỷ Sơn dài đến bốn năm dặm, đi xuyên qua những vách núi dựng đứng, địa hình hiểm ác phi thường. Kỳ Lan rùng mình, lo lắng nói:
- Thiếp đâu ngờ rằng đường sang Sơn Tây lại có đoạn hiểm tuấn thế này. Nếu đối phương đặt phục binh thì chúng ta khó lòng thoát chết.
Thu Uyên liền an ủi:
- Chắc gì bọn chúng đoán ra ta thay đổi lộ trình mà đặt mai phục?
Khổng Diễm Yên thở dài:
- Quy Khả Vân tinh thông kỳ môn độn pháp, giỏi thuật quyền mưu, lẽ nào lại không biết?
Tử Siêu thản nhiên ngắm nhìn địa thế rồi ước lượng tình hình:
- Đường hẹp, vách đá lại cao, đối phương chẳng thể dùng cung tiễn được, chỉ sợ họ dùng hỏa dược phá đỉnh vách, trút đá xuống mà thôi.
Ai cũng rùng mình lo sợ trước viễn cảnh đen tối.
Quỳnh Hương thỏ thẻ:
- Hay là chúng ta quay lại, đừng qua đèo nữa?
Tử Siêu cười mát:
- Chúng ta không biết chắc rằng có mai phục hay không mà đã thoái lui thì quả là đáng hổ thẹn. Để ta tính toán lại xem nào.
Chàng quay sang hỏi thủ hạ:
- Cách đây vài dặm các ngươi có để ý đến địa điểm nào khả dĩ trú chân qua đêm đựơc không?
Kinh Phi Độ vòng tay đáp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!