Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên”

Hành lý của Đường Án Trác không nhiều, cậu cũng chẳng có vali nên chỉ đành dùng một cái ba lô cũ để đựng đồ. Ngụy Tắc Văn bảo cậu không cần mang đồ dùng sinh hoạt, hắn sẽ chuẩn bị đầy đủ cho cậu, nên ngoại trừ vài món quần áo thì cậu cũng chẳng đem theo gì.

Cuối cùng chỉ thu dọn được một ba lô nhỏ.

Có thể là bởi vì cậu sắp rời đi nên Lữ Quyên phá lệ không tiếp khách, cho cậu thêm chút thời gian.

Đường Án Trác kéo khóa kéo, vỗ vỗ bụi bặm bên trên, lại nhìn lướt qua ngăn tủ một lượt, vốn dĩ quần áo của cậu không nhiều lắm. Một năm bốn mùa không vượt quá số lượng mười bộ, liếc mắt sơ qua là thấy rõ sạch sẽ.

Đồ của Lữ Quyên cũng không hơn là bao, dù gì cô cũng chẳng ra khỏi cửa, ban ngày ở nhà càng không thường mặc áo quần.

Cậu đã nhắn tin trước cho Ngụy Tắc Văn vì thế khi Đường Án Trác thu dọn xong, xe của hắn đã ngừng ở dưới lầu, hiện tại là sáng cuối tuần, xung quanh không tránh khỏi đông người tụ tập nghị luận ầm ĩ.

Đặc biệt là khi Đường Án Trác bước lên xe.

Trước khi ra khỏi cửa, cậu quay đầu lại, Lữ Quyên mặc áo sơ mi mỏng màu nâu nhạt, hở ngực, bên trong là váy hai dây cùng màu.

Tóc cô hỗn loạn dùng một chiếc đũa búi sau đầu.

Như là vũ nữ của kỹ viện lớn thời cổ đại.

Đã lâu lắm rồi Đường Án Trác chưa thấy cô đứng thẳng.

Trước khi đi, Lữ Quyên vẫy vẫy tay, "Đi đi, có năng lực thì đừng trở lại."

Thanh âm của Lữ Quyên cứ như là từ một thế giới khác truyền tới, hư vô mờ mịt, khi rơi vào trong tai lại hóa thành từng âm, từng âm vững chắc nện xuống.

Đường Án Trác đưa lưng về phía cô, khẽ gật đầu, bước xuống khỏi mấy tầng cầu thang loanh quanh lòng vòng, tươi cười với Ngụy Tắc Văn đang đứng bên cạnh xe.

Hôm nay Ngụy Tắc Văn không mặc vest, áo khoác màu nâu nhạt và áo trong màu đen cùng với quần dài, trên chân là giày da bóng lộn cùng màu với áo khoác.

Ngay cả nếp gấp lộ ra khi đi đường cũng chẳng hề có.

"Không còn gì nữa chứ?"

Ngụy Tắc Văn cầm ba lô của Đường Án Trác, vác trên vai phải mình, hệt như là anh trai đến đón em trai về nhà.

Hắn đặt tay lên lưng Đường Án Trác, A Thành trơ mắt nhìn Ngụy Tắc Văn kéo cửa xe cho cậu. Anh ngạc nhiên nhớ lại trước kia người duy nhất hưởng đãi ngộ như vậy là bà Lộ Anh Ninh.

Đây không phải lần đầu tiên ngồi xe của Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác không còn quá dè chừng như ban đầu nữa.

Xuyên qua cửa sổ, cậu thấy rất nhiều người đang vây xem, cậu biết, sau này cậu sẽ không phải đối diện với những ánh mắt như muốn l*t s*ch cậu rồi ném ra soi dưới ánh mặt trời nữa.

Lữ Quyên đã trở về, trong căn nhà trống vắng chỉ còn lại mình cô, cô vén tóc ra sau tai, ngồi mịt mờ trên ghế vài phút, sau đó nhắn tin cho khách hàng đã từ chối hôm qua.

"Con trai em đi rồi, có thể tới đây."

Cô đã 40 tuổi, cô không biết mình còn có thể tiếp tục sống như vậy bao lâu, cô chỉ biết giờ đây khi mình lấy tiền cũng chẳng có tự tin, chung quy cứ cảm thấy bản thân dường như không xứng.

Khách hàng của cô ngày hôm nay ít hơn trước kia, nhưng vẫn gần 12 giờ đêm mới kết thúc.

Ngày xưa cũng luôn là thế này, ban ngày trong nhà người đến người đi, buổi tối Đường Án Trác trở về, hai mẹ con không giao lưu nói chuyện nhiều, nhưng khi một mình đối diện với bức tường xám trắng, cô lại đột nhiên cảm thấy sự cô độc bốc lên từ tận đáy lòng.

"Ngài Ngụy, bên phía trường học đã ổn chưa ạ?"

"Đã liên hệ cả hai bên, thích ứng hoàn cảnh trước đã, mang em đi chơi nhiều nơi rồi mới đến trường học."

Ngụy Tắc Văn nói, đoạn hắn lấy ra một hộp điện thoại di động, "Tặng cho em, mở ra xem thử đi."

"Trời ơi!" Đường Án Trác nhỏ giọng hô lên, cậu chưa từng sử dụng điện thoại thông minh, hoặc nên nói la người ở trong ngõ hẻm kia rất ít ai được dùng mấy kiểu điện thoại mới này trước khi vào đại học, mà người có thể thi đậu đại học lại rất ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!