Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra”

"Bác sĩ Đường, ngoài cửa có một bệnh nhân muốn gặp anh."

Đường Án Trác ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính. Sau một thời gian dài dán mắt vào màn hình, lại vừa viết tay cả đống tài liệu, lúc ngẩng lên thì mắt cậu chẳng thể nào lấy nét được nữa.

Chờ cho tầm nhìn dần dần trở lại rõ ràng, cậu cúi xuống xác nhận lại lịch trình trong sổ, rồi nhíu mày:

"Tiểu Lưu, hôm nay tôi đâu có lịch khám mà?"

"Anh ta nhất quyết đòi gặp anh, còn nói nếu không gặp được thì sẽ làm ầm lên."

Bệnh viện mở ra bao lâu nay vẫn chưa từng có chuyện bệnh nhân gây rối, Đường Án Trác thật sự không muốn loại chuyện đó xảy ra trong khoa của mình.

"…Vậy sao vừa nãy cô vẫn bình thản vậy được hả?"

Đường Án Trác cài lại nắp bút, đứng dậy: "Thôi được, cho anh ta vào đi."

"Vâng, tôi đi gọi ngay."

Cậu ngồi vào ghế, lòng thầm nghĩ không biết là nhân vật phiền phức nào, nhưng kết quả vừa nhìn ra sau cánh cửa thì thấy ngay cái đầu của Ngụy Tắc Văn ló ra.

Đường Án Trác phì cười thành tiếng. trách không được ban nãy Tiểu Lưu vẫn bình tĩnh đến thế.

"Vị bệnh nhân này bị sao vậy nhỉ? Tôi thấy anh trông còn khỏe hơn cả tôi."

Ngụy Tắc Văn bước tới gần, xoay ghế của cậu lại đối diện mình, khẽ nói:

"Bệnh tim."

"Vì sao?"

"Vì nhớ em đến phát bệnh."

Hai hôm nay Đường Án Trác bận tăng ca, nên đã hai đêm liền không về nhà ngủ. Cậu còn không cho Ngụy Tắc Văn đến thăm, nói có người ở bên sẽ phân tâm, không làm việc được.

Nhưng mới có hai ngày, hắn đã không chịu nổi. Không có cậu bên cạnh, hắn thậm chí còn mất ngủ.

"Em bận đến nỗi không gọi cho anh một cuộc điện thoại luôn."

Hiếm thấy Ngụy Tắc Văn trước mặt cậu lại ra vẻ tủi thân đáng thương như thế.

Đường Án Trác vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn cúi xuống, ghé sát lên môi hôn nhẹ một cái để bù đắp:

"Xin lỗi mà~ Hai hôm nay em bận đến mức không có thời gian ăn cơm luôn, không phải cố ý lơ anh đâu, anh có thể hỏi Matthew."

"Anh biết, nhưng mà vẫn rất nhớ em."

Đường Án Trác đứng dậy nhường ghế cho hắn ngồi, còn mình thì ngồi lên đùi Ngụy Tắc Văn, kề tai thì thầm: "Mai em về rồi mà ông xã."

Câu gọi đó luôn khiến Ngụy Tắc Văn thấy thỏa mãn tột độ, hắn giữ lấy gáy cậu hôn thêm mấy lần nữa, như muốn bù lại hai ngày xa cách.

"Matthew đâu?"

"Hôm nay đi hội thảo rồi, chưa về."

"Thế là khỏi để phần của nó."

Ngụy Tắc Văn vỗ mông cậu một cái rồi bảo đứng dậy, lấy hộp cơm ra. Lúc này Đường Án Trác mới để ý, thì ra hắn còn mang cả cơm đến. Nãy giờ chỉ lo nhìn người yêu, quên luôn cái bụng đói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!