Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em”

Tết năm nay, Đường Án Trác theo Ngụy Tắc Văn, chú Ưng và chú Vinh quay về nhà cũ của nhà họ Ngụy đón năm mới.

Mỗi năm, nhà họ Ngụy đều có rất nhiều người đến chúc Tết. Nhưng năm nay, hầu như ai cũng đã quen mặt Đường Án Trác, cậu đã thật sự trở thành một phần của gia đình.

Ai cũng biết, người từng được coi là "cậu ấm phong lưu", chẳng bao giờ nghiêm túc trong tình cảm như Ngụy Tắc Văn, giờ đây lại dốc lòng dốc dạ yêu thương cậu đến mức tận cùng.

Đêm giao thừa, mọi người bắt đầu chuẩn bị bữa cơm tất niên. Cuối cùng, khách khứa cũng đã rời đi, trong nhà trở nên yên tĩnh hơn.

Lộ Anh Ninh xoa xoa trán, than thở: "Ôi trời, ồn ào đến mức đầu em muốn nổ tung rồi đây này."

Ngụy Chính Thanh vội vòng ra phía sau vợ, nhẹ nhàng xoa thái dương cho bà: "Vất vả cho em rồi, bà xã."

"Không vất vả, có vất vả gì đâu~"

Ngụy Tắc Văn thì tự tay vào bếp chuẩn bị cơm tất niên.

Đường Án Trác định vào phụ, nhưng lại bị Lộ Anh Ninh kéo ngồi xuống ghế sofa.

"Án Trác, ngồi trò chuyện với bác một lúc, để Tắc Văn nấu là được."

"Dạ được ạ."

Từ trong bếp, Ngụy Tắc Văn thò đầu ra trêu: "Mẹ thiên vị quá rồi đấy!"

Lộ Anh Ninh chẳng chút ngại ngần: "Thiên vị gì chứ? Án Trác còn là con nít mà, con nỡ để cậu nhóc vào bếp sao?"

Đường Án Trác cười ngượng ngùng, thật ra cậu cũng biết nấu, chỉ là chắc chắn không bằng Ngụy Tắc Văn.

Tuy hai người đã đăng ký kết hôn, nhưng vì chưa tổ chức hôn lễ nên Đường Án Trác vẫn chưa chính thức đổi cách xưng hô với ba mẹ chồng.

Không phải cậu không muốn, mà là chính Lộ Anh Ninh và Ngụy Chính Thanh đã bảo cậu rằng, phải chờ đến ngày tổ chức lễ cưới, khi đó mới nên đổi, bởi những chuyện quan trọng như vậy cần phải trang trọng và đủ lễ nghi. Hơn nữa, tuyệt đối không thể thiếu một xu của "tiền mừng đổi cách gọi" mà ba mẹ cho cậu.

Lộ Anh Ninh khẽ hỏi: "Án Trác này, Tắc Văn có nói với con khi nào làm lễ cưới không?"

Đường Án Trác nhìn về phía bếp: "Anh ấy không nói rõ, bảo còn đang chuẩn bị, muốn tạo bất ngờ cho con. Con cũng không gấp đâu bác ơi."

"Cái thằng này, không biết còn chuẩn bị cái gì lâu đến thế."

"Không sao đâu bác ạ, chắc chắn anh ấy đều có tính toán rồi."

"Bác còn đang đợi con đổi cách gọi đấy nhé."

"Gần rồi đó mẹ, cưới xin là chuyện cả đời, con không muốn có bất cứ tiếc nuối nào cả."

Ngụy Tắc Văn đi ra, dùng tạp dề lau tay, ngồi xuống cạnh Đường Án Trác. Đường Án Trác bèn đút cho hắn một múi quýt vừa bóc.

Đầu lưỡi Ngụy Tắc Văn cố tình l**m nhẹ đầu ngón tay cậu, cậu liếc mắt là biết hắn lại giở trò, vội vã chọt nhẹ hắn một cái đầy trách móc, ở trước mặt ba mẹ mà còn nghịch như vậy!

"Chăm sóc cho mẹ nhé, anh vào làm tiếp đây."

"Vâng."

Về chuyện tổ chức lễ cưới, thật ra Đường Án Trác không hề vội. Dù gì họ cũng đã đăng ký kết hôn, người là của cậu rồi, còn gấp gì nữa?

Yêu nhau bao nhiêu lâu, đến giờ phút này cậu không còn cảm thấy bất an như trước. Cậu biết, không ai có thể cướp Ngụy Tắc Văn khỏi tay mình nữa, Ngụy Tắc Văn chỉ có thể là của cậu.

Nhưng khi hắn nói "gần rồi" thì thực sự là gần rồi.

Hắn đã sớm chuẩn bị xong, chỉ vì trùng đúng Tết nên mới tạm hoãn. Đợi một ngày đẹp, rồi long trọng tổ chức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!