Thầy giáo đứng trên bục giảng đã ngây ra hồi lâu, ở một mặt nào đó Đường Án Trác chính là kiểu học sinh rất được các thầy cô yêu mến.
Thành tích học tập tốt, tính cách cậu ngoan ngoãn, không tranh không đoạt.
Nhưng ở khu vực nhỏ bé này, chỉ chút tin đồn lộ ra thì ai ai cũng biết, họ đều đã nghe về chuyện gia đình của Đường Án Trác, hơn nữa loại chuyện này luôn lan truyền dơ bẩn hơn cả sự thật, cho nên đối với chuyện Đường Án Trác bị bắt nạt chẳng có mấy ai thực sự coi trọng.
Lại không ngờ Đường Án Trác nhu nhược ấy nay đã có chỗ dựa vững chãi thế này.
Đường Án Trác trở về chỗ ngồi trước ánh mắt chăm chú của tất cả các bạn học, lúc này những ánh mắt đổ dồn về phía cậu không tràn ngập chán ghét hay miệt thị như trước mà là có rất nhiều vẻ e dè, khiếp sợ và khó tin.
Thực ra Đường Án Trác không để ý lắm, cậu vẫn lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình, chỉ khi ngồi học cậu mới có thể thẳng sống lưng.
Sau khi Ngụy Tắc Văn đi rồi, lớp học an tĩnh chừng một phút, thầy giáo mới nhớ tới chuyện tiếp tục giảng bài.
Chuông hết tiết vang lên nhanh chóng, thầy giáo vừa đi, học sinh tốp năm tốp ba tụ tập bên nhau, vừa nhỏ giọng thảo luận vừa nhìn về phía Đường Án Trác đang nằm bò trên bàn ngủ bù.
Cậu lại trở thành vai chính trong miệng người khác, chỉ là lúc này đây nội dung xung quanh cậu đã khác.
Hôm nay khi tới giờ tan học, Đường Án Trác không ở lại tới cuối cùng mới rời đi, bởi vì Ngụy Tắc Văn đang đợi cậu. Cậu muốn mau chóng nhìn thấy ngài Ngụy, vì thế cậu vội vàng thu dọn cặp sách, chen vào đám người đi đến cổng trường.
Xe của Ngụy Tắc Văn có vẻ không hợp hoàn cảnh cho lắm, vì thế Đường Án Trác liếc mắt bèn thấy. Cậu chạy chậm tới, A Thành xuống xe mở cửa giúp cậu, lúc cậu lên xe anh còn lịch sự vươn tay che trên đỉnh đầu.
"Ngài Ngụy!"
Giọng điệu của Đường Án Trác rất nhẹ nhàng, hiếm khi cậu có thể nhẹ nhàng gọi một người như bây giờ.
"Em đi đâu?" Ngụy Tắc Văn nắm cổ tay cậu, bắt đầu bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay cho cậu.
"Tới quầy bán quà vặt, em phải đi làm ạ."
"Chờ ông chủ tìm được người mới thì đừng đi nữa."
Ngụy Tắc Văn nói nhẹ nhàng bâng quơ.
"Dạ? Không được, em phải kiếm tiền." Đường Án Trác nhíu chặt lông mày, vẻ mặt hơi khó xử.
"Tôi cho em." Ngụy Tắc Văn buột miệng thốt ra, lại sợ tổn thương lòng tự trọng của cậu bèn sửa lời: "Tôi cho em mượn, tôi đã hỏi thầy giáo của em rồi, thầy ấy bảo thành tích của em rất tốt, chờ sau này em kiếm được tiền thì trả lại cho tôi."
Nói xong, Ngụy Tắc Văn nhét một tấm thẻ vào cặp Đường Án Trác, hơn nữa hắn bắt lấy cái tay đang muốn khước từ của Đường Án Trác.
"Cầm đi, mật mã là sáu số 1, khi em dùng thì tự đổi mật mã khác."
Sức của Ngụy Tắc Văn rất lớn, túm lấy cậu khiến cậu không thể động đậy tí nào.
Vì thế Đường Án Trác mấp máy môi, nghĩ thầm về sau mình nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để báo đáp ngài Ngụy.
"Vì sao ngài lại tốt với em quá vậy?"
Hốc mắt Đường Án Trác đỏ bừng, chưa từng có ai tốt với cậu như vậy, tốt đến nỗi mũi cậu chua xót.
Ngụy Tắc Văn nhìn cậu, đột nhiên hắn vươn tay xoa tóc cậu.
"Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương."
Đường Án Trác biết mình được khen, nhưng cậu không biết những lời này của Ngụy Tắc Văn có phải đang đáp lại câu hỏi của cậu hay không.
Khi xe dừng trước cửa hàng, Ngụy Tắc Văn lại nhắc về chuyện nghỉ làm.
Nhưng nguyên nhân ban đầu Đường Án Trác lựa chọn tìm việc không chỉ vì muốn kiếm tiền mà còn vì chuyện Lữ Quyên ở nhà tiếp khách, cậu không thể trở về, ở cửa hàng làm việc còn có thể thuận tiện làm bài tập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!