Trần Ưng ngồi cùng Đường Án Trác tới tận khi đèn trong nhà vụt tắt. Đường Án Trác ngại làm mất thời gian của chú, cậu nhanh chóng xách cặp xuống xe, trong lúc vội vàng còn đụng phải cửa, đau đến mức khẽ la lên "ai u".
"Cẩn thận chút."
"Cảm ơn chú ạ."
"Gọi là chú Ưng đi, mọi người đều gọi chú như thế."
"Dạ, cảm ơn chú Ưng, cháu về đây, chú lái xe cẩn thận nhé."
Đường Án Trác gặp thoáng qua gã đàn ông xuống lầu, cậu biết đi xuống vào lúc này đại khái là khách của Lữ Quyên.
Cửa vang lên hai tiếng kẽo kẹt, trong nhà tối tăm như mực, Đường Án Trác đã quen làm việc ở trong bóng tối như vậy.
Ngày nào của cậu cũng giống thế này, sau 12 giờ mới có thể về nhà, hôm sau còn phải dậy sớm đi học.
Mới đầu buồn ngủ quá nên cậu tới trường còn ngủ gà ngủ gật, sau này dần dà cũng thành thói quen.
Nhưng sáng sớm hôm sau, cậu phải dậy sớm hơn mọi ngày bởi vì khách của mẹ cậu đã đến trước, Đường Án Trác không thể không rời đi.
Có đôi khi cậu thực sự không hiểu, Lữ Quyên không ngừng tiếp khách như vậy thật sự có thể chịu nổi sao?
Chỉ là bây giờ cậu phải suy xét một vấn đề, cậu không được ăn cơm sáng.
Bụng đói réo vang, cậu ghé cửa hàng bán đồ ăn sáng mua một ly sữa đậu nành, do dự tới do dự lui, cuối cùng vẫn không mua bánh bao.
Cậu cúi đầu cầm ly sữa đậu nành nóng hổi, bước đến cửa thì có một người đàn ông muốn tiến vào. Cậu vội nghiêng người né ra nhưng bởi vì khung cửa quá hẹp nên vẫn bị đụng trúng.
Ngày hôm qua bị đánh quá đau, va chạm này khiến dây thần kinh khắp cả người cậu thét gào, Đường Án Trác không đứng vững ngã sõng soài trên mặt đất.
Sữa đậu nành đổ tung tóe.
Đường Án Trác nhíu mày nhìn qua, giây tiếp theo cậu kinh ngạc ngẩng đầu, sữa đậu nành của cậu hắt vào ống quần của một người đàn ông, làm bẩn cả một mảng lớn.
Người đàn ông ăn mặc bộ vest đen, đeo kính râm, Đường Án Trác thầm nghĩ, "Tiêu rồi, lại sắp bị đánh."
Cậu không rảnh lo đến đau đớn, vội vã cố bò dậy.
"Xin lỗi ngài, tôi sẽ bồi……" Đường Án Trác ngừng nói, có lẽ cậu chẳng thể bồi thường nổi.
"Tôi sẽ giặt đồ cho ngài……" Hình như cũng không đúng, giặt rồi thì người ta mặc cái gì?
Cậu không đề cập đến cách xử lý nữa, liên tục nói xin lỗi, giao quyền quyết định vào tay đối phương.
Nhưng người đàn ông đối diện lại không tức giận.
"A Thành, xin lỗi đi."
Trần Cảnh Thành khẽ cúi đầu, "Em trai à, xin lỗi nhé, tại anh đi vội quá, đụng trúng em rồi."
Đường Án Trác không ngờ mình trở thành đối tượng được xin lỗi, cậu liên tục xua tay, "Không sao, không sao, quần của ngài…"
"Không cần bận tâm."
"Hả? Á!" Hai chân Đường Án Trác rời khỏi mặt đất, bỗng nhiên cậu được người đàn ông nọ bế lên.
Toàn thân cậu cứng đờ, hoàn toàn không dám động đậy.
"Nhóc bị thương rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!