Xe Bentley đen lại tiến vào bóng đêm, kỹ thuật lái xe của Trần Ưng rất tốt, ngồi ở trong xe thậm chí không có chút cảm giác đung đưa nào.
"Gần đây bên quán bar không có động tĩnh gì cả."
Ngụy Tắc Văn khẽ nhắm mắt, đột nhiên mở miệng.
Trần Ưng lập tức hiểu ý hắn. "Ngày mai cứ gọi chú."
"Được."
Ngụy Tắc Văn không nói chuyện nữa, từ ngõ nhỏ chật hẹp đến trang viên Cẩm Sơn, từ xóm nghèo đến khu nhà giàu đỉnh cấp hiển nhiên là khoảng cách rất xa.
Ước chừng chạy xe phải mất đến ba giờ.
Trời tối, Trần Ưng chạy xe khá chậm nhưng cũng may thời điểm này không kẹt xe, thời gian không chênh lệch quá nhiều.
Khi về tới nhà họ Ngụy đã sắp tảng sáng.
"Vất vả cho chú rồi, chú nghỉ ngơi đi, ngày mai cháu bảo A Thành lái xe."
A Thành tức Trần Cảnh Thành, là cháu trai của Trần Ưng, cũng là một đứa trẻ đáng thương. Khi còn nhỏ nhà anh bị hỏa hoạn, ba mẹ đều chết cháy, chỉ anh thoát được bởi vì khi ấy đang đi học, sau này anh vẫn luôn đi theo Trần Ưng.
Trần Ưng không cưới vợ mà coi anh như con trai ruột, chú đưa anh tới nhà họ Ngụy để nuôi dưỡng. Ngụy Tắc Văn cũng coi anh như em trai mình, Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh thì gọi anh là "cháu trai ruột".
A Thành là người có chí tiến thủ, từ nhỏ anh đã hiếu học, cả quãng đường học tập đều vào được những trường tốt nhất, không có hành vi quậy phá nào, trổ mã cũng cực kỳ hào hoa phong nhã.
"Vậy được, sáng mai gọi nó tới."
Hai người lần lượt lên lầu, trở về phòng riêng của mình, Ngụy Tắc Văn vào tắm rửa rồi để toàn thân tr*n tr** nằm lên giường.
Ngồi trên xe lâu quá, thân mình hắn đều đã tê rần, tắm xong thoải mái hơn không ít.
Lúc này đã gần bốn giờ sáng, dựa theo đồng hồ sinh học trước kia của hắn thì chỉ còn ba tiếng rưỡi nữa phải dậy, nhưng hiện tại hắn lại không hề buồn ngủ.
Dáng vẻ đứa trẻ kia cầm đèn pin đọc sách quá khiến người ta thương xót, rơi vào trong đầu hắn bèn không xua tan được.
Hắn còn chưa hỏi xem tên của cậu nhóc ấy là gì.
Ngày mai phải hỏi xem sao, Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ, sau đó hắn tắt đèn ở đầu giường.
Khi Đường Án Trác vào cửa thì Lữ Quyên đã ngủ rồi, thoạt nhìn như là đã ngủ, dù sao cô cũng không nói gì.
Khăn trải giường nhăn nhúm, trong không khí tràn ngập mùi tanh tưởi khó ngửi, Đường Án Trác ngừng thở, mở cửa sổ gần giường mình để gió tiến vào, cậu mới có thể thuận lợi hô hấp.
Cậu thu dọn sạch sẽ hết rác rưởi và giấy bẩn trên mặt đất rồi ném ở cửa, sau đó soi gương tự bôi lên vết thương trên mặt ít thuốc tan bầm.
Thuốc này là ông chủ cho cậu.
Không biết có phải vì tác dụng của tâm lý hay không, ngay khi bôi thuốc lên cậu đau đớn tột cùng nhưng chỉ vài giây sau dường như lại cảm thấy cũng chẳng đau đến vậy.
Chờ bôi thuốc xong xuôi, Đường Án Trác mới chui vào chăn, ngày mai sẽ là một ngày mới, là tốt hay xấu cậu vẫn chưa thể biết.
Sáng hôm sau lúc cậu rời giường, thời tiết có vẻ tốt hơn hôm qua nhiều, Đường Án Trác lại giống như mọi khi, làm phần cơm hai người sau đó nhanh chóng thu dọn, nhanh chóng chạy đến trường.
Cậu tiếp tục cúi đầu hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân, lẳng lặng làm kẻ độc hành duy nhất giữa đám bạn đang kết nhóm kết đội trên đường.
Cậu ngồi trong bàn cuối phòng học, cả một ngày chẳng ai nói chuyện với cậu.
Cho nên vào lúc tan học đi đến cửa hàng bán quà vặt, cậu thường xuyên mở miệng thì chưa thể phát ra tiếng ngay, phải thích ứng trong chốc lát mới có thể khàn khàn lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!