Khi Đường An Trác tỉnh dậy thì đã là buổi trưa. Cậu thật sự kiệt sức, vừa mở mắt đã cảm thấy cả người như rã rời.
May mà mới khai giảng nên chưa có tiết học nào, nếu không thì chắc chắn trễ buổi học đầu tiên rồi.
Ngụy Tắc Văn nghiêng người nhìn cậu, như thể đang ngắm báu vật vô giá mà mình cất giữ, vừa say đắm vừa lưu luyến.
"Mấy giờ rồi ạ?"
"Còn ba phút nữa là 11 giờ 30."
"Muộn vậy rồi à…"
Bụng cậu sôi ùng ục, Đường An Trác chui vào lòng Ngụy Tắc Văn, "Em đói rồi, muốn ăn cơm."
"Gọi đồ ăn đi, giờ giao cơm trưa cũng qua rồi."
"Dạ."
Nghĩ đến chuyện tối qua Đường An Trác bị "hành hạ" cả đêm, Ngụy Tắc Văn gọi toàn những món đạm bạc.
Giờ khẩu phần ăn của cậu đã tăng lên, hai người ăn hết sạch đồ ăn. Sau đó, Đường An Trác lại tiếp tục dính lấy Ngụy Tắc Văn thêm một lúc, định đợi đến hết giờ nghỉ trưa mới về ký túc xá, nếu không có thể sẽ đánh thức bạn cùng phòng đang nghỉ ngơi.
"Bé con, hôm qua cảm giác thế nào?"
Nhắc đến chuyện hôm qua, mặt Đường An Trác đỏ bừng.
Thật ra cậu đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi, còn từng tra trên mạng xem cần lưu ý điều gì. Mỗi ngày đều ngủ cùng Ngụy Tắc Văn, sáng nào thức dậy cả hai cũng đều có phản ứng, nhưng Ngụy Tắc Văn chưa bao giờ tiến xa hơn, chỉ dừng lại ở ôm hôn đơn giản.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu biết là do Ngụy Tắc Văn thương cậu.
Nên cậu nghĩ, có lẽ chính mình phải chủ động thì mới có thể khiến hắn yên tâm.
Hôm qua là một cơ hội tốt, hơn nữa cậu cũng biết Ngụy Tắc Văn đang có tâm sự, không vui, nên cũng coi như mượn cơ hội giúp hắn trút bớt cảm xúc.
Nhưng không ngờ, một trận phát tiết đó lại dữ dội đến vậy.
Hôm qua thì vừa sảng khoái vừa dễ chịu, hôm nay thì vừa mệt vừa hơi đau. Sau khi tỉnh dậy, cậu lén sờ thử thì thấy… đã sưng lên mất rồi.
"Cảm giác thế nào à… thì… cũng… khá là dễ chịu thôi."
Đường An Trác ngại ngùng không nói hết, Ngụy Tắc Văn bật cười khẽ, "Bé cưng hôm qua thật sự làm anh mở mang tầm mắt, ban đầu anh còn nghĩ là…"
Đường An Trác càng đỏ mặt hơn, vội vã đưa tay bịt miệng anh, Ngụy Tắc Văn nắm lấy tay cậu rồi hôn nhẹ một cái.
Cậu khẽ lẩm bẩm, "Phải là em nói thế mới đúng, mở mang tầm mắt gì chứ… Thôi đi! Mau ăn cơm!"
Ngụy Tắc Văn rất thích dáng vẻ ngượng ngùng của cậu, kéo cậu vào lòng. Nếu không phải Đường An Trác xấu hổ đến vậy, thậm chí hắn còn muốn đút cho cậu ăn luôn.
Ăn xong thì hắn đưa cậu về trường.
Trước khi xuống xe, Ngụy Tắc Văn giữ cậu lại, ép lên ghế rồi hôn sâu suốt hai phút, đến khi môi cậu đỏ mọng, dính nước.
"Đi đi."
Đường An Trác lại cúi người hôn hắn một cái, rồi mới mở cửa xe, lê từng bước xuống xe.
Ngụy Tắc Văn nhìn theo dáng đi non hơi lạ lùng của cậu, hạ cửa kính gọi lại:
"Gì vậy ạ?" Đường An Trác quay đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!