Ngày khai giảng đầu tiên Đường Án Trác phải vừa làm thủ tục, vừa thu dọn đồ đạc, thế nên cậu cực kỳ bận rộn.
Nơi cậu ở là kí túc xá bốn người, cho nên cậu còn có ba bạn cùng phòng, có điều chắc hẳn cậu là người tới đầu tiên, chờ đến buổi chiều những người khác mới lần lượt đến đông đủ.
Đường Án Trác chào hỏi mọi người, bạn cùng phòng của cậu nhìn qua có vẻ đều khá dễ ở chung, phương thức giao tiếp giữa đám nam sinh cũng đơn giản, trò chuyện mấy câu liền bắt đầu thân quen, lược bớt đi quá trình ngượng ngùng xoắn xít.
Buổi tối cả phòng nói ngày đầu tiên khai giảng hẳn là nên đi ăn chung một bữa, vì thế tất cả cùng ra khu lân cận trường đại học để tìm tiệm cơm.
Một bạn cùng phòng tên Ninh Duệ hiển nhiên đã làm tốt công tác chuẩn bị, cậu dẫn đám Đường Án Trác tới một quán vịt quay rất nổi tiếng.
Người xếp hàng rất đông, phỏng chừng đều là tân sinh viên đến để thưởng thức ẩm thực, bọn họ xếp hàng gần một giờ mới có bàn trống.
Nhiệm vụ gọi món cũng giao cho Ninh Duệ, Đường Án Trác rất mến tính cách của Ninh Duệ, cậu ấy làm việc chủ động, có trật tự, tập thể đi ra ngoài rất cần một người lo toan đâu vào đấy như thế này.
Ninh Duệ chọn món nhanh chóng, trong quá trình chờ cơm, từng người bèn giới thiệu về trường cấp ba của mình.
Đường Án Trác không nhắc tới ngôi trường trong khu nhà cũ ngày trước, bởi vì đối với cậu thì cuộc sống mới của cậu bắt đầu từ khi gặp được Ngụy Tắc Văn, từ khi chuyển tới trường cấp ba hiện tại, cho nên cậu nhắc tới Lăng Giai, cũng nhắc tới Phó Thừa Việt.
Lăng Giai đã đi du học nước ngoài, nghe nói là học đạo diễn, điều này làm Đường Án Trác rất bất ngờ. Cậu không nghĩ tới Lăng Giai sẽ thích chuyên ngành này, nhưng cẩn thận ngẫm lại thì việc này rất hợp lý, ngày thường Lăng Giai là cô gái có tư duy đổi mới phá cách, nghề đạo diễn rất phù hợp với cô.
Trước khi Lăng Giai đi còn gọi điện thoại cho cậu, trút bỏ đi lớp đồng phục quy củ, mặc vào bộ trang phục xinh đẹp trông cô càng thêm phóng khoáng thoải mái.
Cô bé nói, "Án Trác! Sau này nhất định cậu có thể xem phim điện ảnh của tớ!"
Đường Án Trác gật đầu đáp lời, cậu rất vui khi Lăng Giai được vui vẻ.
Về phần Phó Thừa Việt, từ sau lần gặp nhau ở sân bay, bọn họ chưa từng gặp lại, kỳ nghỉ này của Đường Án Trác cũng xảy ra quá nhiều chuyện rối loạn cho nên cậu không liên lạc với các bạn học khác.
Bây giờ nhắc tới cậu ta, Đường Án Trác thậm chí không biết cuối cùng rốt cuộc cậu ta đã học ở trường đại học nào.
Ngay khi đang nghĩ như vậy, đột nhiên cậu nghe thấy Phó Thừa Việt gọi tên mình, cậu còn tưởng rằng mình sinh ra ảo giác, nghĩ đến Phó Thừa Việt nên mới nghe thấy giọng của cậu ta.
Kết quả thanh âm này càng ngày càng gần, lại gọi cậu thêm lần nữa.
Cậu ngẩng đầu nhìn qua, thật sự là Phó Thừa Việt đứng ở trước mặt.
"Phó Thừa Việt?"
"Án Trác, lâu rồi không gặp."
Cũng không quá lâu, mới chỉ gần hai tháng thôi.
Đường Án Trác nghĩ thầm như vậy, nhưng vẫn lịch sự chào hỏi: "Lâu rồi không gặp", sau đó giới thiệu với bạn cùng phòng của mình, "Cậu ấy chính là Phó Thừa Việt, vừa rồi tôi mới nhắc đến – Vậy là cậu cũng học Tân Hải hả?"
"Đúng thế."
Phó Thừa Việt gãi gãi đầu, ánh mắt dừng lại trên người Đường Án Trác, một giây cũng không muốn dời đi.
"Nhưng mà tớ cộng điểm mới đủ đậu, học quản trị kinh doanh."
"Vậy cũng tốt lắm rồi."
Phó Thừa Việt không quấy rầy bọn họ nữa, chỉ sang bàn của mình, "Tớ về trước nhé Án Trác, chúng ta liên hệ sau."
"Ừ."
Ở đại học mà gặp được bạn cũ cùng lớp quả thật sẽ cảm thấy vô cùng thân thiết, hơn nữa sẽ có cảm giác không còn xa lạ đối với ngôi trường này nữa, cho nên Đường Án Trác rất vui vì Phó Thừa Việt cũng tới Tân Hải. Dẫu sao khi còn học cấp ba, nam sinh trong lớp đối xử tốt nhất với cậu chính là Phó Thừa Việt.
Vịt quay ở cửa tiệm này rất ngon, hơn nữa lượng thức ăn rất nhiều, bốn nam sinh đều có thể ăn no nê, Đường Án Trác ăn được một nửa thì thấy nhóm Phó Thừa Việt chuẩn bị rời đi. Phó Thừa Việt vẫy vẫy tay với cậu, lại khẽ lắc lắc điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!