Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?”

Ngày đầu tiên Đường Án Trác nhập học, Ngụy Tắc Văn đưa cậu đến cổng trường, ngày đó chiếc xe Bentley đen hấp dẫn tất cả ánh mắt của những người đi ngang qua, bởi vì biển số của chiếc xe này thật sự quá ngầu, hơn nữa tính đặc trưng quá mạnh, hầu hết mọi người đều từng nhìn thấy trong các bản tin — đây là xe của Ngụy Tắc Văn.

Vì thế Đường Án Trác vừa xuống xe gần như đã trở thành tiêu điểm trong đám người.

Cậu không thích bị chú ý quá nhiều, vì thế vội kéo Ngụy Tắc Văn tới nơi vắng hơn, dù ở trong nhà đã dính nhau cả một buổi tối, hiện tại thật sự phải tách ra, cậu vẫn cảm thấy cực kỳ luyến tiếc.

Cậu ngửa đầu chọc chọc ngực Ngụy Tắc Văn, "Anh phải nhớ em mỗi ngày, phải gọi điện thoại cho em mỗi ngày đó."

"Anh biết rồi cục cưng."

Xung quanh quá nhiều người, Ngụy Tắc Văn v**t v* mái tóc cậu, ánh mắt bồi hồi trên môi cậu hồi lâu, cuối cùng vẫn không hôn lên.

Ngày khai giảng đầu tiên, hắn sợ gây ra ảnh hưởng không tốt cho Đường Án Trác.

Hai người lại quấn quýt nhau hơn nửa giờ, Đường Án Trác lặp đi lặp lại vô số lần những gì đã nói, kỳ thật chỉ là cậu muốn kéo dài thời gian ở bên Ngụy Tắc Văn thêm chốc lát.

Chẳng qua cuối cùng vẫn phải nói lời tạm biệt, Ngụy Tắc Văn nhìn cậu lưu luyến bước từng bước biến mất ở trong đám người, mới xoay người rời đi.

Chú Ưng chờ ở trên xe, thấy Ngụy Tắc Văn trở về, dò hỏi hành trình kế tiếp của hắn.

"Cháu có hẹn với cảnh sát Lương."

"Ừ."

Hai người hẹn nhau ở một tiệm trà cổ, khi Lương Tăng dính gió dính sương chạy tới, Ngụy Tắc Văn đã pha xong trà Bích Loa Xuân, trà hảo hạng bị cái vị mới tới này ngửa đầu uống sạch trong một hơi. Ngụy Tắc Văn nhíu mày, hiển nhiên cảm thấy anh ta quá thô lỗ.

"Ngài Ngụy, không bằng anh mời tôi uống rượu đi, cái món này nhạt nhẽo lắm."

Thật đúng là kẻ th* t*c không hiểu thế nào là thi vị cuộc đời……

Ngụy Tắc Văn lười để ý tới anh ta.

"Cho tôi xem tư liệu đi."

Tư liệu mà hắn nói chính là thông tin của Đường Chí Hoa, khoảng thời gian trước hắn bảo Lâm Thứ hỗ trợ tìm kiếm tung tích về cha của Đường Án Trác, không nghĩ tới cuối cùng tìm được rất nhanh — tài xế xe vận tải có ý đồ hãm hại hắn chính là Đường Chí Hoa.

"Quý ngài…… Kẻ muốn đâm ngài ngày đó chính là cha ruột của cậu tiểu Đường."

Ngụy Tắc Văn thoáng kinh ngạc, thế gian này thật đúng là có vô vàn sự trùng hợp, hắn gần như còn cho rằng mình nghe lầm. Hắn từng nghe Đường Án Trác kể về cha của cậu cho nên mới đầu hắn nghĩ khả năng lớn sẽ tìm được Đường Chí Hoa trên chiếu bạc, trên đường cái, thậm chí là dưới gầm cầu, nhưng không nghĩ tới là ở cục cảnh sát.

Hắn chấn động trong lòng, tình huống như vậy, hắn nên nói như thế nào với Đường Án Trác đây?

"Xác định rồi sao?"

"Chắc chắn, đã xét nghiệm DNA đầy đủ."

"Ừ, một thời gian nữa tôi hẹn gặp Lương Tăng, chuyện này đừng nói với ai khác."

Lời này hắn không dặn thì Lâm Thứ cũng biết, anh báo cáo xong bèn rời khỏi văn phòng của Ngụy Tắc Văn, để lại hắn ngồi lặng một mình.

Mọi chuyện dường như trở nên rất khó xử.

Hắn nói không tìm được Đường Chí Hoa, chắc chắn Đường Án Trác sẽ khổ sở, nhưng nếu nói là tìm được rồi, chắc chắn cậu cũng không chấp nhận được chuyện này. Có ai muốn cha mình là tội phạm giết người bất thành cơ chứ?

Hơn nữa người bị hại còn là người yêu của mình.

Cũng may sau đó Đường Án Trác không hỏi lại, vì thế Ngụy Tắc Văn vẫn luôn che giấu cậu, cho tới hôm nay tiễn cậu vào trường mới bức thiết hẹn gặp Lương Tăng để hiểu rõ thêm mọi thứ.

Tư liệu về Đường Chí Hoa không nhiều, chỉ có một tờ giấy, trên đó toàn là những việc xấu xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!