Lâm Thứ đưa đồ ăn cho Đường Án Trác xong bèn tiến vào phòng họp, anh lập tức chú ý tới di động trên bàn Ngụy Tắc Văn, trên màn hình là khuôn mặt anh vừa mới thấy, lúc ấy anh còn cho rằng Đường Án Trác đang gọi điện thoại với bạn bè.
Ngụy Tắc Văn quay đầu lại nhìn anh, đại khái là đang dò hỏi anh đã đưa đồ chưa, anh khẽ gật đầu, sau đó ngồi xuống vị trí bên cạnh hắn.
Trước kia mỗi khi kết thúc hội nghị, Ngụy Tắc Văn luôn là người cuối cùng rời đi, hôm nay hắn lại là người đầu tiên rời phòng, đám nhân viên đều không hiểu ra sao, vì thế Lâm Thứ thay hắn tuyên bố thời gian và địa điểm tổ chức tiệc liên hoan buổi tối.
Thật ra cũng không có gì cần tuyên bố, mỗi năm đều giống hệt nhau.
Đây là công ty nhà họ Ngụy, cuộc họp giữa năm và cuối năm đều có lãnh đạo các công ty chi nhánh tham gia.
Ngụy Tắc Văn trở lại văn phòng, Đường Án Trác chờ hắn ở cửa, "Ngài về rồi!"
"Tôi họp xong rồi, tiệc liên hoan tối nay em đi với tôi."
"Toàn là cấp dưới của ngài, em đi theo không thích hợp lắm……"
Ngụy Tắc Văn nhéo mặt cậu, "Đều nói là cấp dưới của tôi, tôi dẫn người theo thì có gì không thích hợp? Em cứ đi là được."
"Vâng."
Bữa tiệc bắt đầu vào lúc 6 giờ tối, Ngụy Tắc Văn ngồi trong văn phòng xử lý công việc mấy giờ, Đường Án Trác bèn ngồi chờ trên ghế lười.
Cậu chưa từng xem qua công việc của Ngụy Tắc Văn, nhà họ Ngụy gây dựng đến hiện tại đã có đoàn đội công tác cực kỳ có năng lực, trong tình huống bình thường không cần Ngụy Tắc Văn tự mình xử lý, hắn chủ yếu chỉ đưa ra các quyết sách.
Ngoại trừ mỗi lần họp phải hội thẩm báo cáo tổng kết mà các bộ phận, phòng ban nộp lên, thời gian khác hắn không thường tới công ty, đa số thời gian ở nhà máy rượu hoặc là ở club đêm.
Nhà họ Ngụy không nuôi người rảnh rỗi, mỗi lần tổng kết xong sẽ có một số nhân viên công tác không đạt tiêu chuẩn bị sa thải.
"Ngài ơi, ngộ nhỡ, em nói là ngộ nhỡ nhé, có hành vi bao che thì sao?"
"Bọn họ không dám, Lâm Thứ có thể xử lý toàn bộ nhân viên, chỉ là phiền phức hơn so với người phụ trách trực tiếp các bộ phận, phát hiện bao che thì ngay cả người phụ trách cũng bị đuổi."
"Thì ra là thế."
Đường Án Trác nhìn một vòng văn phòng, kéo ghế lười tới bên cạnh ghế dựa của Ngụy Tắc Văn, ngồi vùi bên trong tiếp tục xem phim.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn đỉnh đầu ngoan ngoãn của cậu, trong lúc làm việc, hắn thích nhóc con ngồi bên chân hắn như vậy, loại cảm giác này thật an nhàn.
Thời gian ở bên Ngụy Tắc Văn luôn trôi rất nhanh, xem xong một bộ phim điện ảnh, Đường Án Trác ngẩng đầu thấy hắn đang thay bộ vest khác.
"Ngài phải đi sao?"
"Ừ, tôi chuẩn bị quần áo cho em, mặc thử xem."
"Em cũng có ạ?"
"Đúng vậy, một bộ vest, lần trước khi mua đồng hồ cho em tôi cũng đặt làm."
"Dạ?!" Đường Án Trác không hề phát hiện hắn mang theo đồng hồ của mình, cho nên ngay từ đầu ngài Ngụy đã dự định mang mình đi tham gia tiệc tối nay rồi sao?
Cậu đã được Ngụy Tắc Văn mang đi gặp bạn bè và cha mẹ, hiện tại lại tham gia buổi tiệc tổng kết của công ty, cậu phát hiện mình đang được ngài Ngụy dẫn dắt, sau đó dung nhập dần dần vào sinh hoạt của ngài Ngụy.
Tựa như cậu càng ngày càng gần hơn với quý ngài.
Nếu có thể, cậu còn muốn lại gần hơn chút nữa, tuy rằng không biết còn có thể gần thêm đến mức nào.
"Nghĩ gì vậy, để tôi nhìn xem."
Ngụy Tắc Văn đứng phía sau cậu, đôi tay đặt trên vai cậu. Lúc này Đường Án Trác mới phát hiện quần áo của hai người giống nhau về kiểu dáng nhưng khác màu sắc, Ngụy Tắc Văn là màu đen, còn bộ của cậu thì màu đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!