Hành trình ở Nội Mông Cổ kéo dài trong thời gian một tuần, mỗi ngày thịt cá đầy đủ, thể trọng của Đường Án Trác cũng tăng thêm mấy cân, trên mặt đầy đặn hơn một chút, điều này làm Ngụy Tắc Văn rất vui mừng, bằng không trước kia thật sự cậu quá gầy.
Nhưng bởi vì ăn quá nhiều dầu mỡ nên có lẽ cậu bị nóng trong người, mũi Đường Án Trác mọc lên một cục mụn hồng hồng.
Nhìn vào camera di động tới lui, Đường Án Trác ngẩng đầu lên nói với Ngụy Tắc Văn, "Ngài ơi, mọc mụn xấu quá."
"Không xấu, xấu cái gì chứ, đáng yêu biết bao."
Ngụy Tắc Văn nhéo chóp mũi cao thẳng của cậu, "Hai ngày nữa sẽ hết."
"Thật vậy ạ…"
"Thật đó."
Ngụy Tắc Văn ấn đầu cậu lên vai mình, "Mau ngủ một giấc đi, máy bay cất cánh rồi."
"Dạ."
Ngụy Tắc Văn nghĩ trên máy bay không thể xem di động thì Đường Án Trác sẽ thấy nhàm chán, cho nên luôn muốn cậu đi ngủ, nhưng đối với Đường Án Trác, có thể vai sát vai dựa vào nhau với hắn như vậy sẽ không cảm thấy nhàm chán.
Chẳng qua cậu rất nghe lời hắn, bảo cậu ngủ bèn ngoan ngoãn ngủ, đầu cọ cọ trên vai hắn mấy cái, mũi hít hít không biết đang ngửi cái gì.
"Thơm quá."
"Cái gì thơm?"
"Ngài thơm."
"Hửm?" Ngụy Tắc Văn cũng cúi đầu hít thử nhưng chỉ có thể ngửi được mùi dầu gội trên tóc Đường Án Trác, hôm nay hắn không giặt quần áo cũng không xịt nước hoa, theo lý thuyết hẳn là không có mùi gì mới đúng.
"Thật sự rất thơm." Đường Án Trác cực kỳ cố chấp, hít thật sâu một hơi mới điều chỉnh tư thế nhắm mắt lại.
Khi về tới thành phố Lâm Hoài, không khí quen thuộc ập vào mặt.
Lúc rời đi trong lòng Đường Án Trác còn có chút tích tụ, giờ đây trở về cậu đã thoải mái hơn rất nhiều.
Nếu trước đó cậu đang cố ép bản thân tiêu tan nỗi đau khi mất mẹ, như vậy hiện tại cậu đã thực sự nghĩ thông rồi.
Mỗi người đều có số mệnh của mình, đối với mẹ cậu, cái chết có lẽ là kết cục còn dễ chịu hơn tồn tại, ai cũng không thể ngăn cản cô giải thoát khỏi bể khổ.
Chết không tốt sao? Cũng không phải, cậu chỉ hy vọng nếu có kiếp sau, mẹ có thể sống hạnh phúc.
Mẹ ở trên trời cũng sẽ không hy vọng tinh thần cậu cứ mãi sa sút, vậy thì cậu bèn nỗ lực mà sống, vui sướng mà sống, thay mẹ đi ngắm nhìn thế giới vô biên.
"Ngày mai nhớ đăng ký."
"Dạ."
"Xác định chắc chắn rồi sao?"
"Vâng, đại học Tân Hải đi, em muốn học y."
Khi thi đại học Đường Án Trác còn chưa xác định rõ lựa chọn ngành nào, cho đến lúc mẹ qua đời cậu mới biết được chẳng những mẹ cậu bị bệnh AIDS mà tim và dạ dày vẫn luôn có vấn đề, nhưng bởi vì không có tiền nên mẹ không điều trị, thậm chí chưa từng đề cập với cậu.
Cậu cũng không biết những lúc đau đớn mẹ đã nhẫn nhịn như thế nào.
Cho nên cậu nghĩ nếu mình trở thành bác sĩ, về sau có thể giúp đỡ cho những người bệnh cần cậu.
Ngụy Tắc Văn luôn luôn ủng hộ quyết định của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!