Đường Án Trác sửng sốt, nhớ tới ngày đó khi đi ăn cơm cùng Ngụy Tắc Văn, bạn bè của hắn cũng nói là "Bạn trai".
Lúc ấy mình còn suy đoán một chút, không nghĩ tới thật sự đúng là như vậy.
Đây là điều trong dự kiến mà cũng khá bất ngờ.
Khi còn ở khu nhà cũ, Đường Án Trác cảm giác dường như đồng tính là thứ mọi người đều tránh né còn không kịp, người ở nơi nhỏ bé thường mang tư tưởng bế tắc, nếu nhà ai có người đồng tính vậy thì đó quả thực là sỉ nhục lớn nhất mười tám đời tổ tông, phải bị phỉ nhổ nhục mạ.
Nhưng ngay lúc đó cậu đã cảm thấy việc này cũng chẳng có gì, thích cùng giới hay khác giới đều là quyền của mỗi người, người khác không có quyền chỉ trích.
Dù vậy, trong hiểu biết của cậu thì người đồng tính đều nghĩ cách che giấu, không muốn để cho người khác phát hiện, thế cho nên khi Ngụy Tắc Văn bình thản nói ra những lời này, trong nháy mắt đầu óc cậu như lâm vào khoảng trống, cứ như Ngụy Tắc Văn chỉ nói một câu "Tôi đói bụng" mà thôi.
"Vậy… bây giờ ngài có người yêu thích không?" Một lần nữa cậu quay đầu đi, cẩn thận chà lau chén đĩa, lau khô xong còn bỏ vào tủ khử trùng.
"Bây giờ? Có lẽ là có."
Ngụy Tắc Văn đứng lên, nhéo nhéo bả vai cậu.
Đường Án Trác còn đang suy nghĩ người nào sẽ được Ngụy Tắc Văn thích, lòng cậu thoáng hơi mất mát, có lẽ là vì chuyện trước kia cậu lo lắng rất nhanh thôi bèn phải thực hiện.
Sau khi ngài Ngụy có bạn đời thì sẽ không để mình ở trong nhà nữa, A Thành và chú Ưng là quản gia và tài xế, có thể ở lại nơi này, nhưng cậu là do Ngụy Tắc Văn nhặt về, khi trong nhà có thêm người chủ mới, có lẽ cậu sẽ không thích hợp có mặt tại nơi này.
Đang nghĩ như vậy, bả vai cậu bị chạm vào, Đường Án Trác theo bản năng căng thẳng, ý thức được là Ngụy Tắc Văn mới thả lỏng lại.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Đường Án Trác lau tay, "Ngài Ngụy em rửa xong rồi."
"Chúng ta ra ngoài đi."
Mùng ba năm mới, thân thích bên nhà tổ đều tới đông đủ, chú Ưng và A Thành cũng trở về, trong nhà lại biến thành bốn người.
Tới mùng sáu, Đường Án Trác quay lại trường học, Ngụy Tắc Văn đưa cậu đến trường.
Kỳ sau của học sinh cuối cấp có bầu không khí học tập càng thêm khẩn trương, trên tường phòng học cũng treo bảng số đến ngược.
Cơ hồ không ai hàn huyên như khi mới vừa khai giảng, sáng sớm mọi người đến lớp đều bắt đầu chú tâm học bài.
Đường Án Trác cũng chẳng phải ngoại lệ, kỳ nghỉ này cậu đã làm xong hai cuốn sách bài tập, ngay cả Ngụy Tắc Văn cũng nói hiệu suất của cậu ngay cả hắn khi còn đang đi học cũng không làm được, hơn nữa xác suất chính xác của cậu rất cao.
Hơn bốn tháng học tập khẩn trương mỗi ngày đều giống động cơ vĩnh cửu, nhưng cũng may trong các bài thi Đường Án Trác vẫn luôn phát huy thành tích ổn định.
Từ lúc bắt đầu nằm trong tốp một trăm, đến lần xếp hạng cuối cùng cậu đã nhảy lên hạng 54, điều này đối với cậu là chuyện không hề dễ dàng, chứng tỏ cậu trả giá càng nhiều thời gian và sức lực để bổ sung chênh lệch về giáo dục trong vòng hai năm trước giữa cậu và các bạn học sinh khác.
"Án Trác đừng quá mệt mỏi, mấy ngày nghỉ còn lại cứ thả lỏng đi."
Cách ngày thi đại học còn hai tuần, Ngụy Tắc Văn nhìn Đường Án Trác dính lấy bàn học hầu như bất động, hắn đặt trên bàn một đĩa trái cây cắt tỉa cẩn thận và một ly sữa bò nóng.
Trong khoảng thời gian này cậu luôn ngủ muộn dậy sớm, về nhà thì từ sớm đến tối đều không nghỉ ngơi, càng đừng nói khi ở trường học, trên trán cậu cũng mọc thêm cục mụn luôn rồi.
"Em biết rồi ạ, làm xong bài này em sẽ đi nghỉ."
"Ừ, vậy tôi không quấy rầy em nữa."
Đường Án Trác làm xong quả thực đi nghỉ ngơi, nhưng chỉ nghỉ khoảng mười phút, đi WC, ăn chút trái cây xong cậu lại tiếp tục.
Trước kia liều mạng vì muốn thoát khỏi hẻm nhỏ, hiện tại liều mạng vì muốn cho Ngụy Tắc Văn và chính mình một đáp án hoàn mỹ, cậu biết hết thảy những gì mình có bây giờ đều không dễ dàng, cho nên càng không thể lơi lỏng.
Đến ngày thi đại học, Đường Án Trác đã sụt mất 4kg.
Trên mặt mới vừa thêm chút thịt lại biến mất, Ngụy Tắc Văn đau lòng nhéo nhéo, "Thi xong sẽ bồi bổ bù cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!