Tiêu rồi, cậu càng sợ hơn rồi.
Ngụy Tắc Văn quấn khăn tắm quanh hông, dựa vào khung cửa vỗ trán cười bất đắc dĩ.
Hồi tưởng lại dáng vẻ kinh hoảng thất thố của Đường Án Trác khi chạy trốn, hắn bắt đầu nghĩ lại xem mình như vậy có phải hơi quá đáng rồi không.
Nhưng đều là đàn ông, theo lý thuyết thì nhìn thấy cũng chẳng có gì, ôm một cái hẳn cũng không sao, Đường Án Trác chạy cái gì?
Ngụy Tắc Văn nhanh chóng thuyết phục mình – là trong lòng đứa trẻ kia có quỷ.
Trong lòng có quỷ hay không Đường Án Trác không biết nhưng cậu biết trái tim của mình sắp nhảy ra ngoài, trong phòng ngủ an tĩnh dường như càng nghe thấy tiếng đập "thình thịch" rõ ràng.
Tại sao ngài Ngụy không mặc quần áo chứ… Lưu manh!
Đường Án Trác che gương mặt đỏ bừng nóng bỏng, xoa x** n*n nắn như đang nắn cục bột, lòng cậu hơi bực bội, đứng ngồi không yên, làm ra tiếng vang ầm ầm, cuối cùng cậu dứt khoát chui vào ổ chăn, tắt đèn đeo bịt mắt, cưỡng chế mình đi vào giấc ngủ.
Nhưng người có tâm sự rất khó có thể ngủ.
Đường Án Trác nằm trên giường lăn qua lăn lại lần thứ ba mươi tám, bỗng ngồi phịch dậy, mở bịt mắt dựa vào đầu giường.
Cậu phiền lòng chuyện gì? Cậu thì có tâm sự gì chứ? Cậu phiền não nhất chính là không biết vì sao mình lại như vậy.
Lần đầu tiên cậu không hiểu được tâm tư của bản thân.
Cậu không biết vì sao vừa rồi mình sẽ phản ứng mạnh đến vậy, ngài Ngụy nhất định cảm thấy cậu rất kỳ quái.
Chỉ là lấy khăn tắm mà thôi, chỉ là không đứng vững không cẩn thận đụng phải mà thôi, chỉ là……
Là cậu phản ứng quá khích.
Đường Án Trác thật sự ngủ không được, bò dậy khỏi giường, làm hai bài thi môn Vật lý.
Thấy hai bài đều đạt thành tích trên 240 điểm, rốt cuộc tâm tình cậu mới tĩnh lặng lại, một lần nữa nằm lên giường nhưng hiện tại đã là rạng sáng bốn giờ.
Bên này Đường Án Trác đấu tranh tâm lý, bên kia Ngụy Tắc Văn cũng không thể ngủ yên.
Có điều suy nghĩ của hai người hoàn toàn không giống nhau, Ngụy Tắc Văn nghĩ đến ánh mắt kinh hoảng như thỏ nhỏ cùng với dáng vẻ chạy huỳnh huỵch lên lầu của cậu, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đáng yêu, suy nghĩ một chút bèn nhịn không được bật cười.
Thực tế hắn không phải một người thích cười, hoặc là nói thân phận của hắn không cần hắn có quá nhiều tươi cười.
Nhưng từ khi Đường Án Trác tới, hắn càng ngày càng hay cười, chú Ưng từng nói với hắn rằng hắn dần dần không giống "ông chủ Ngụy" khi ở nhà nữa mà là giống một người trẻ hai mươi tám tuổi.
Trước kia dù là trạng thái thả lỏng khi ở nhà, trên người hắn vẫn sinh ra khí thế nghiêm nghị phong độ đã có sẵn lại được rèn giũa ở thương trường. A Thành hiểu hắn, sẽ nói giỡn với hắn nhưng thực sự có câu nào nói sai thì chỉ cần một ánh mắt của Ngụy Tắc Văn sẽ khiến anh sợ tới mức lập tức xin lỗi. Còn ở chung với Đường Án Trác lâu rồi, sự hiền lành nhẹ nhàng của cậu lại nhu hòa khí thế mạnh bạo từ hắn.
Ban đầu hắn vẫn chưa nhận thấy, gần đây phát hiện hình như đúng là vậy, bởi vì Đường Án Trác quá mềm mại, cho nên hắn cũng đối xử mềm mại hơn hẳn.
Nhưng sau khi cười xong hắn không thể không suy xét một vấn đề, hắn vốn định hòa hoãn quan hệ của hai người, nào ngờ hành vi của mình khiến sự tình hoàn toàn ngược lại. Trước khi mở cửa hắn đã mặc q**n l*t, sợ hù đứa trẻ kia, nhưng cuối cùng vẫn khiến cậu bị dọa không nhẹ.
Sáng mai có lẽ cậu sẽ quên đi, mình lại dỗ tiếp vậy.
Ngụy Tắc Văn nghĩ như vậy, sáng ngày hôm sau hắn nấu một bàn đồ ăn sáng, đi gõ cửa phòng Đường Án Trác, gõ hai tiếng nhưng không có đáp lại.
Chưa dậy? Không muốn dậy? Đang học bài nên không nghe thấy?
Ngụy Tắc Văn lại gõ cửa một lần nữa nhưng vẫn không nghe thấy thanh âm gì.
Theo lý thuyết hẳn giờ này Đường Án Trác đã tỉnh, trong kỳ nghỉ cậu cũng chưa bao giờ ngủ dậy sau 8 giờ, hiện tại đã sắp 9 giờ rồi.
Cho nên có lẽ không nghe thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!