Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi”

"Ngài cũng vậy nhé."

Thanh âm của Đường Án Trác mang theo giọng mũi, gần đây cậu hơi dễ khóc, đặc biệt là sau khi gặp lại Lữ Quyên thì luôn mau nước mắt.

Nhưng Ngụy Tắc Văn rất thích dỗ cậu, hắn thích được Đường Án Trác ỷ lại, thích cậu rũ bỏ lớp vỏ bọc phòng ngự cứng rắn của mình ở trước mặt hắn, không kiêng nể gì mà biểu đạt cảm xúc của bản thân.

Ở trước mặt hắn, hắn không hy vọng Đường Án Trác quá kiên cường.

Bàn tay to rộng của Ngụy Tắc Văn khẽ xoa xoa lưng Đường Án Trác, cậu gọi hắn là "ngài", bỏ đi cái họ nên khi nghe vào cứ như hàm chứa ý nghĩa khác.*

*Chú thích: Trong nguyên gốc, Án Trác gọi Ngụy Tắc Văn là Ngụy tiên sinh (ngài Ngụy), lần này cậu chỉ gọi "tiên sinh (ngài), đây còn là cách vợ gọi chồng.

"Đừng khóc, chúng ta đều sẽ hạnh phúc."

Ngụy Tắc Văn trêu đùa cậu, dùng tay ấn trên đỉnh đầu cậu rồi sau đó song song dịch đến trên người mình để so thử.

"Hửm? Cao hơn rồi?"

"Có thật không ạ……" Đường Án Trác hít mũi, rời khỏi người Ngụy Tắc Văn, thấy áo hoodie của hắn bị mình khóc ướt cả một mảng.

Cậu ngại ngùng dùng tay cọ cọ, áy náy xin lỗi, "Em xin lỗi ngài Ngụy."

Ngụy Tắc Văn đùa giỡn, "Không có nước mũi đấy chứ?"

"Không có mà!"

Đường Án Trác ngửa đầu phản bác, trên mặt không biết là vì mới khóc hay là vì ghé vào trên người hắn nên đỏ ửng, Ngụy Tắc Văn vò vằn tóc cậu, "Đùa em thôi, có muốn đi dạo thêm một lát không? Hay là trở về?"

"Về nhà đi ạ."

"Ừ, biển này khá đẹp, hôm khác lại đưa em tới đây chơi."

Hai người trực tiếp trở về nhà Ngụy Tắc Văn, chú Ưng và A Thành còn đang ở nhà tổ, phỏng chừng ngày mai sẽ giúp vợ chồng ông bà Ngụy lo liệu công việc.

Bởi vì năm nay có Đường Án Trác cho nên Ngụy Tắc Văn bèn có cớ không tham gia bữa tiệc gia đình ngày mai.

Hắn không thích mấy kiểu tụ hội như thế này, bảy cô tám dì đều có mặt ở nhà, mấy chục người ríu rít, hắn nghe thấy là phiền lòng, huống hồ rất nhiều thân thích xa đến mức hắn chẳng hề quen biết lại a dua nịnh hót lấy lòng, hắn thật sự không muốn ứng phó chút nào.

Vì thế mùng một năm mới chỉ có hai người ở trong nhà, hắn và Đường Án Trác.

Vốn dĩ họ định đón Lữ Quyên tới đây nhưng Đường Án Trác nhắn tin qua hỏi lại bị Lữ Quyên từ chối.

Cô nhắn, Mẹ không ăn Tết, mọi người chơi đi.

Đường Án Trác cân nhắc tới việc về thăm mẹ.

Rồi lại nhận được tin nhắn từ cô, Đừng tới tìm mẹ, để mẹ ngủ yên.

Cô đã nói như vậy, Đường Án Trác cũng không dám quấy rầy thêm nữa, đành phải nói thi xong cậu nhất định sẽ trở về thăm, nhưng Lữ Quyên không trả lời lại.

Cô đau quá, đau đến mức không cầm nổi di động, vốn dĩ tình hình thân thể cô không tốt lắm, hiện tại mắc bệnh lại cảm thấy tất cả mọi bệnh tật đều bị phóng đại vô hạn.

Cô không muốn uống thuốc, không có tiền cũng không thể làm phiền con trai, cô biết người có tiền kia nể mặt Đường Án Trác sẽ giúp đỡ mình, nhưng cô không muốn con trai mắc nợ quá nhiều, sẽ không thể trả được.

Huống hồ cô cũng chẳng muốn sống nữa, cô không muốn để Đường Án Trác thấy dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ này của mình. Cô cũng không thể gặp cậu, bằng không cô sẽ luyến tiếc, cô không thể luyến tiếc, cuộc sống của cô quá đau khổ rồi, tinh thần của cô đã tê liệt giống như sẽ không bao giờ thức tỉnh, có lẽ kiếp sau mới có thể tốt hơn một chút.

Đường Án Trác không nghĩ tới hôm nay mình có thể nếm thử thay nghề nấu ăn của Ngụy Tắc Văn.

Chú Ưng và A Thành không ở nhà, dì An cũng nghỉ Tết, chuyện bếp núc hiển nhiên sẽ do Ngụy Tắc Văn đảm nhiệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!