Chương 23: “Mẹ sống có ổn không”

Ngày thi vào thứ hai, cho nên chủ nhật trước đó cũng không yêu cầu học sinh ở kí túc xá phải về trường.

Hôm nay vừa vặn trời đổ tuyết nhỏ, thành phố Lâm Hoài không tính là thành thị phương nam, sắp vào mùa đông cũng không quá lạnh, nhưng cũng sẽ hơi se se.

Ngụy Tắc Văn rất coi trọng kì thi của Đường Án Trác, bởi vì đây dù sao cũng là bài thi đầu tiên của cậu sau khi chuyển trường, đối với cậu mà nói thì rất quan trọng.

"Trời hơi lạnh, mặc nhiều thêm cho ấm."

Ngụy Tắc Văn đứng trước tủ đồ của Đường Án Trác, lấy ra một cái áo khoác bóng chày mặc vào cho cậu.

"Đi thi nên mặc chút đồ màu đỏ."

Hắn đứng phía sau nhéo nhéo hai bên bả vai Đường Án Trác, đánh giá đứa trẻ trong gương, bởi vì học tập bận quá nên vẫn chưa có thời gian đi cắt tóc, thế nên tóc cậu hơi dài, ngoan ngoãn ôm sát đỉnh đầu, cậu mặc áo khoác màu đỏ trông lại càng thêm nhỏ tuổi.

Đường Án Trác nghiêng đầu nhìn hắn, biểu tình hơi phức tạp, không phải vì áo màu đỏ quá khó coi, chủ yếu là…

"Ngài Ngụy, em không ngờ ngài còn tin mấy chuyện này đó."

Lần đầu tiên Đường Án Trác buồn cười trước hành vi của Ngụy Tắc Văn, bởi vì buổi tối ngày hôm qua ngài Ngụy đã đặt ở trên giường của cậu mười chiếc q**n l*t màu tím.

Nói là màu tím may mắn……

Quả thực Đường Án Trác không thể tin được Ngụy Tắc Văn là người mê tín.

Ngụy Tắc Văn đặt cằm trên đỉnh đầu cậu, cười nửa híp hai mắt, "Không chừng thực sự có tác dụng đấy, xuống lầu thôi, ăn no rồi đưa em đi thi."

Bởi vì biết Đường Án Trác phải vào phòng thi, hôm nay bữa sáng phong phú hơn hẳn mọi ngày, chú Ưng sờ sờ đầu cậu, "Thi tốt nhé, Án Trác."

"Cám ơn chú Ưng."

Cậu gặp Phó Thừa Việt ở công trường, đại khái Phó Thừa Việt đã sớm trông thấy cậu nên đứng ở kia chờ.

Ngụy Tắc Văn nhìn một cao một thấp đi vào trong trường, lòng bỗng nhiên hơi hụt hẫng.

Tâm tư của Phó Thừa Việt quá rõ ràng, ngay cả cặp sách của Đường Án Trác cũng nhận xách hộ, bình thường con trai kết giao bạn bè sẽ không săn sóc tới mức này.

Hắn có một loại cảm giác củ cải nhà mình nuôi bị heo con không biết từ đâu chạy tới trộm mất.

Tưởng tượng tới cảnh Đường Án Trác ở cùng Phó Thừa Việt mỗi ngày trên trường, Ngụy Tắc Văn càng cảm thấy phiền lòng.

Mãi cho đến khi hoàn toàn không trông thấy bóng dáng Đường Án Trác nữa, Ngụy Tắc Văn mới lên xe, đầu vai đọng một lớp tuyết mỏng, trên mặt đất bị giẫm ra một dấu chân ướt đẫm.

"Tuyết ngừng thì đi đổi xe thôi, chú Ưng."

"Được." Chú Ưng nhìn hắn qua kính chiếu hậu, cảm giác sắc mặt hắn hơi có vẻ nghiêm túc, cố tình cái hay chú không nói, lại đi nói cái dở.

"Thằng nhóc này đối xử với Tiểu Đường nhà chúng ta không bình thường nhỉ."

Ngụy Tắc Văn mãnh liệt ngẩng đầu, "Chú cũng cảm thấy đúng không! Cháu đã bảo chắc chắn không phải tại cháu suy nghĩ nhiều mà."

Chú Ưng cười mà không đáp, theo như chú thấy thì tiên sinh đối xử với Tiểu Đường mới là càng không bình thường.

Đường Án Trác và Phó Thừa Việt không thi chung một phòng, hai người tách ra ở đầu hành lang, Đường Án Trác tìm được phòng thi của mình, đứng ở cửa kiểm tra dụng cụ được mang vào một lượt, xác định không có sai lầm gì mới đi vào.

Nhưng mà trên thực tế, đêm qua, buổi sáng trước khi ăn cơm, trước khi lên xe và sau khi đến trường học, Ngụy Tắc Văn đã giúp cậu kiểm tra bốn lần rồi, bảo đảm không để xảy ra sai sót nào.

Đường Án Trác biết, ngài Ngụy coi trọng lần thi này không thua gì mình, ở chung lâu rồi, cậu cũng có thể nhìn thấu những băn khoăn của hắn.

Không phải Ngụy Tắc Văn nghĩ rằng nếu cậu thi không tốt sẽ uổng phí số tiền mà hắn bỏ ra để hỗ trợ cậu, mà là nếu không đạt tới mong muốn, cậu sẽ không vui hoặc là thất vọng nhụt chí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!