Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại

Lúc chú Ưng trở lại xe, Ngụy Tắc Văn đã cất tạp chí, đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Giải quyết rồi?" Ngụy Tắc Văn nhàn nhạt mở miệng, âm cuối hóa thành tiếng ngáp, mấy ngày nay giấc ngủ của hắn không tốt, đã lâu lắm rồi hắn không ngủ được một giấc hoàn chỉnh.

"Giải quyết rồi, ngài thật sự muốn giúp cậu ta trả nợ sao?"

Hai mắt mở ra trong bóng đêm, Ngụy Tắc Văn xoa huyệt Thái Dương, nhìn về phía cánh cửa nhà đang đóng kín, an tĩnh giống như chưa từng xảy ra trò khôi hài nào.

"Hỏi xem tình huống thế nào, trả thay cậu ta đi, có vẻ cậu ta sống cũng không dễ dàng."

"Đã biết."

Ngụy Tắc Văn lại nhắm mắt, trong đầu hắn hiện lên ánh mắt đáng thương của cậu nhóc kia, sợ hãi nhưng dường như không có chút kiêu ngạo hay siểm nịnh, dù cho khoảng cách khá xa, hắn lại vẫn thấy rất rõ.

Quả nhiên người số khổ luôn có bản lĩnh làm người ta phải thương hại.

Ngụy Tắc Văn đứng ở địa vị cao, xưa nay chẳng cần lo nghĩ gì, càng không thể gặp phải sự khó khăn bình dân này.

Đóng cửa lại, Đường Án Trác nhẹ nhàng thở ra, ngồi phịch xuống đất hệt như mất hết sức lực. Cậu nhìn về phía Lữ Quyên vẫn đang giả bộ ngủ, cậu không biết trong mắt mình có tràn ngập hận thù hay không, nhưng cậu biết từ lâu rồi trong đó đã không còn chất chứa yêu thương.

Cậu chẳng còn nhớ rõ khi còn nhỏ cậu dính mẹ như thế nào, túm quần áo mẹ, đi theo mẹ mua đồ ăn ra sao, khi đó điều kiện nhà cậu tốt hơn bây giờ, thanh danh cũng không bết bát như hiện tại.

Ít nhất khi ấy cậu tự do vui sướng, ba sẽ thường xuyên về nhà, mẹ được mệnh danh là "mỹ nhân trời ban".

Không giống bây giờ, mỗi ngày cậu đều phải lo lắng hãi hùng, không biết khi nào sẽ bị người ta chặn đường, kéo vào con hẻm nhỏ.

Tiếp đó có lẽ là chửi rủa có lẽ là ẩu đả, cậu chẳng thể nào biết được nhưng dường như sớm cũng đã đoán trước.

Lữ Quyên cho cậu sự sống nhưng nếu là cuộc đời rách nát thế này, chẳng bằng cậu chưa từng có được.

Hoặc giả cứ bị vứt bỏ trong thùng rác như khi Lữ Quyên lỡ mang thai với gã đàn ông xa lạ nào đó.

Thậm chí cậu cảm thấy đó là kết cục tốt hơn.

Đôi khi tồn tại chính là như vậy, còn làm người ta sợ hãi hơn cả cái chết.

Đặc biệt là khi vận mệnh quá bất công với bạn nhưng bạn lại không có năng lực đánh trả, bạn chỉ có thể mặc nó đấm đá, quá trình tránh né cực kỳ gian nan, còn phải chịu đựng một thân thương tổn.

Khóe miệng cậu co rút đau đớn, vươn tay chạm thử, cậu đụng phải độ ấm cao hơn nơi khác, hẳn là gã đàn ông kia dùng lực rất mạnh nên nửa bên mặt cậu đã sưng vù.

Cậu hất nước lạnh lên mặt để hạ nhiệt và giảm sưng, nhưng cũng chỉ làm cho nửa bên mặt lạnh đến mức mất cảm giác, cậu soi gương xem thử, dù cho ánh sáng tối mù vẫn thấy vết sưng tấy rất rõ ràng.

Quên đi, cũng chẳng sao cả, cậu đã quen với mấy vết thương kiểu này, chỉ cần đau đớn có thể mất đi là đủ rồi.

Còn chuyện cậu biến thành dáng vẻ thế nào, có ai thèm để ý cơ chứ?

Đường Án Trác chui vào chiếc chăn có lớp vỏ bên ngoài to hơn hẳn phần ruột bên trong, câu lắc mạnh hồi lâu mới khiến cho nó không còn dồn cục. Kéo chăn lên tới tận cổ, cậu cuộn bản thân thành một cục kín mít.

Nhà cậu rất nhỏ, phòng ăn, phòng khách, phòng bếp, phòng ngủ đều ở sát bên nhau, một cái giường hơi lớn hơn để cho Lữ Quyên nằm, ngày thường cô sẽ tiếp khách ở đó.

Một cái giường sắt đơn khác là của Đường Án Trác, đây là đồ cũ được mua lại ở chợ từ lâu, khung giường cũ kĩ lỏng lẽo, vừa động tới bèn kêu kẽo kẹt kẽo kẹt.

Cậu không dám động đậy, tuy rằng khi có người tới đòi nợ Lữ Quyên làm bộ như nghe không thấy, nhưng nếu nửa đêm xoay người phát ra tiếng vang lớn, cô sẽ đạp mạnh vào giường, sau đó là tiếng tặc lưỡi bén nhọn mất kiên nhẫn.

Có đôi khi cô còn oán giận một câu "Ồn muốn chết." Sau đó sẽ lải nhải rất lâu làm cho Đường Án Trác chẳng ngủ ngon được.

Đường Án Trác cảm thấy giờ đây tinh thần của cô không bình thường cho lắm, cậu còn phải đi học cho nên vì tránh Lữ Quyên giày vò, cậu không thể không căng não ra mà ngủ, điều này dẫn tới việc giấc ngủ của cậu rất nông. Cứ thế, thần kinh của Đường Án Trác trở nên suy nhược, phải nằm trong hoàn cảnh yên tĩnh thật lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Đường Án Trác rời giường làm cơm sáng, lúc ăn cơm cậu phát giác mặt đau đến mức không mở được miệng. Thấy cậu "shh" một tiếng, Lữ Quyên ngước mắt nhìn qua nhưng cũng không nói lời an ủi gì, cô chỉ nhìn thoáng qua bèn cúi đầu xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!