Chương 16: “Cậu đẹp quá à”

Đi từ trường về đến nhà mất mấy chục phút chạy xe, tính cả thời gian tắc đường thì ít nhất cũng phải gần một giờ.

Đường Án Trác ở trong khu ngõ nhỏ lâu rồi, đối với việc đi học mà tiêu phí thời gian lâu như vậy có hơi ngạc nhiên và cũng chưa thể thích ứng.

Ngày hôm nay còn có thể đi hơi trễ, nhưng khi chính thức nhập học phỏng chừng phải thức dậy rất sớm.

Hiển nhiên Ngụy Tắc Văn cũng ý thức được vấn đề này.

"Án Trác, em có muốn ở lại kí túc xá trường không?"

"Có đắt không ạ?"

"Em chỉ cần nói muốn hay không thôi."

"Muốn ạ."

Đường Án Trác gật đầu, thực ra cậu có thể dậy sớm nhưng bắt chú Ưng đưa cậu đi xa như vậy mỗi ngày không tiện tí nào.

"Ừ, tôi sắp xếp cho em."

Ngày đầu tiên Đường Án Trác đi học là do Ngụy Tắc Văn đưa đi.

Người ở khu nhà cũ của cậu không biết Ngụy Tắc Văn, nhưng con cái các gia đình quyền quý ở thành phố Lâm Hoài không có khả năng không biết hắn. Hơn nữa Ngụy Tắc Văn còn là đàn anh của bọn họ, ảnh vinh danh được treo trên cùng ở trường bao năm qua, cha mẹ họ thậm chí còn từng vì muốn gặp mặt Ngụy Tắc Văn mà gắng chắp nối quan hệ.

Dẫu sao chuyện làm ăn của nhà họ Ngụy thoạt nhìn chỉ có nhà máy rượu, nhưng thực tế không chỉ nơi đó mà sản nghiệp sau lưng còn lẫn lộn đủ mọi mặt, chỉ dùng lời thì rất khó để hình dung, mà hiện tại Ngụy Tắc Văn đã dần dần trở thành người cầm quyền chính của nhà họ Ngụy.

Vậy thì học sinh mới tới có quan hệ gì với Ngụy Tắc Văn nhỉ?

Đường Án Trác cúi đầu đi theo Ngụy Tắc Văn, hôm nay cậu mặc đồng phục của trường, quần dài và áo vest màu xanh biển, cà vạt cùng màu, bên trong là áo sơmi trắng, chất lượng của bộ đồng phục này tốt hơn nhiều tất cả những quần áo trước kia cậu từng mặc.

Ngụy Tắc Văn nói vài câu với chủ nhiệm lớp Đỗ Nhã Nhược, Đỗ Nhã Nhược cười vô cùng tiêu chuẩn, vỗ vai Đường Án Trác, "Yên tâm đi ngài Ngụy, chúng tôi sẽ chăm sóc bạn học Tiểu Đường."

Ngụy Tắc Văn duỗi tay nhéo lỗ tai Đường Án Trác, "Theo cô giáo đi, buổi tối xe của tôi sẽ chờ ở cửa, nếu tôi không rảnh sẽ bảo A Thành tới."

"Dạ."

Đường Án Trác được Đỗ Nhã Nhược đưa tới bục giảng tự giới thiệu, Ngụy Tắc Văn đứng ở cửa nhìn theo, bên trong các bạn học còn trộm ngó ra ngoài, muốn nhìn hắn một cái.

"Giới thiệu với các bạn đây là Đường Án Trác, bạn học mới của chúng ta. Án Trác, em tự giới thiệu về bản thân đi."

Đường Án Trác khẩn trương đến nỗi chân khẽ run lên, trước nay cậu chưa từng đứng trước mặt nhiều người để giới thiệu về mình. Trong lòng cậu không ngừng cổ vũ bản thân, trước khi mở miệng còn nhìn về phía Ngụy Tắc Văn, người kia khẽ gật đầu với cậu.

Cậu ngẩng đầu nhìn về các bạn học mới ngồi phía dưới.

Lúc ấy cậu mới phát hiện, không có ai xem thường cậu, cũng không có ai lộ ra ánh mắt bất thiện.

Bọn họ chờ mong, tò mò, nghiêm túc mà nhìn cậu.

Cậu đột nhiên cảm thấy yên tâm.

"Chào các bạn, mình là Đường Án Trác, rất vui trong thời gian tới có thể làm bạn học với các bạn, mong được chiếu cố nhiều hơn."

Cậu hơi cúi người, thẳng thân mình nhìn về phía Đỗ Nhã Nhược, cô lại lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, thoạt trông cực kỳ dịu dàng.

"Án Trác, trước hết em ngồi ở chỗ trống bên kia đi, chờ tan học cô sẽ xếp chỗ cho em sau."

"Vâng, cảm ơn cô."

Đường Án Trác nhìn về phía cửa, Ngụy Tắc Văn vẫy tay rồi rời đi, cậu ôm cặp sách đi xuống bục giảng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!