Cổ áo rộng và mũ làm cho mặt Đường Án Trác càng thêm nhỏ, Ngụy Tắc Văn đột nhiên nảy lên một chút mong muốn trong lòng, hắn nghĩ nếu duỗi tay véo cằm cậu nhóc kia phỏng chừng có thể trực tiếp bao hết nửa bên mặt.
Ngẫm lại thì… tại sao mình lại muốn véo cằm người ta nhỉ?
Đường Án Trác nhích từng bước nhỏ tới, hơi cúi đầu ngước mắt nhìn hắn, "Đẹp không ạ, ngài Ngụy?"
Cuối cùng Ngụy Tắc Văn vẫn không nhịn được, cong ngón trỏ nâng cằm cậu lên, sau đó giúp cậu điều chỉnh cổ áo rồi phẩy phẩy vạt áo.
"Sống lưng thẳng tắp, rất đẹp."
"Thật ạ?"
Ngụy Tắc Văn nhìn đôi mắt sáng long lanh của Đường Án Trác vì được hắn khẳng định, hắn nghĩ thầm rõ ràng điều kiện của cậu cực kỳ ưu việt nhưng lại luôn thiếu tự tin, hắn không biết hắn phải mất bao lâu mới có thể xóa bỏ sự tự ti trong lòng đứa trẻ kia nữa.
"Thật đấy, ngoại hình em rất đẹp cho nên mặc gì cũng đẹp, tự tin lên nào."
Đường Án Trác cười nheo mắt, Ngụy Tắc Văn khẽ ra hiệu với nhân viên cửa hàng, "Gói lại cho cậu ấy theo số đo này."
"Vâng, vâng, thưa ngài."
Ngụy Tắc Văn là khách quen ở đây, hoặc nên nói hắn là khách quen của toàn bộ trung tâm thương mại này.
Đây là lần đầu tiên nhân viên cửa hàng thấy hắn dẫn theo người tới, tuy rằng bên ngoài không có tin đồn gì về xu hướng tính dục của ngài Ngụy nhưng dường như kẻ có tiền luôn rất mơ hồ ở phương diện này.
Có điều nhìn thế nào cũng thấy cậu trai kia còn nhỏ tuổi, có khi còn bé hơn mười mấy tuổi so với Ngụy Tắc Văn……
Nhân viên cửa hàng tò mò nhìn giao lưu giữa hai người, khi đối diện với Ngụy Tắc Văn vừa ngẩng đầu bèn vội vàng thu hồi ánh mắt, thay bằng nụ cười tiêu chuẩn và liên thanh nói đồng ý.
Có lời khen từ Ngụy Tắc Văn, trạng thái của Đường Án Trác thả lỏng hơn hẳn, hai người cùng nhau chọn rất nhiều quần áo. Dường như bộ đồ nào Ngụy Tắc Văn cũng muốn cậu thử một lần, cứ như cả hai đang chơi trò chơi đổi quần áo vậy. Trên thực tế Đường Án Trác mặc gì cũng đẹp, Ngụy Tắc Văn xem qua bèn bảo nhân viên cửa hàng đóng gói hết lại.
Nửa giờ sau, bên cạnh họ đã nhiều thêm gần hai mươi túi.
Đường Án Trác kinh ngạc nhìn hắn, cậu chưa ý thức được vừa rồi mình thử nhiều quần áo như vậy, cậu chỉ cảm thấy mình mặc vào thì ngài Ngụy trông rất vui nên cậu cũng vui theo, không ngờ Ngụy Tắc Văn lại mua hết cho cậu.
"Ngài Ngụy, nhiều quá rồi."
Thanh toán xong, Ngụy Tắc Văn đang định mang Đường Án Trác tới cửa hàng khác, cậu vội kéo tay áo hắn, "Đã đủ mặc rồi."
"Quần áo không ngại nhiều, lúc này mới chỉ xem một cửa hàng thôi mà."
Đường Án Trác lại cảm khái kẻ có tiền ra tay thật rộng rãi, tự do tùy tính, đi mua sắm cũng không cần hỏi giá, còn có người chuyên hỗ trợ xách đồ.
Cậu cảm thấy mình giống như trúng số, cậu có tài đức gì mà từ bầu trời rơi xuống cái bánh có nhân lớn như vậy mà không nghiêng không lệch đập trúng cậu.
Lần đầu tiên Đường Án Trác tốn nhiều thời gian như vậy đi dạo phố, Ngụy Tắc Văn dẫn cậu đi xem hết các cửa hàng thời trang nam, đến cuối cùng túi nhiều tới mức không thể nhét hết vào xe.
"Ngài Ngụy, thật sự nhiều quá rồi."
Mắt Đường Án Trác trừng to, gằn từng chữ một, Ngụy Tắc Văn gọi điện cho A Thành để anh tới đây nhận đồ, còn mình thì cúp điện thoại rồi bảo Đường Án Trác lên xe.
"Chúng ta không về nhà sao?"
"Không về, chẳng phải nói đưa em đi một nơi sao?"
"Vâng."
"Nhưng trước khi đi chúng ta ăn cơm đã, có muốn ăn bít tết không?"
Đường Án Trác muốn ăn, cậu chưa từng được ăn bít tết, cho nên đương nhiên muốn nếm thử hương vị, nhưng cậu không biết cách ăn, rất sợ mình sẽ xấu mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!